top of page

Đã lâu rồi mình không còn nói “Mẹ biết…Nhưng…” khi con ăn vạ.

Tại sao lại thế?

Bởi vì bản thân một người lớn khi rơi vào khủng hoảng cảm xúc, thứ họ cần ngay lúc đó là sự đồng cảm chứ không phải là một-người-tỏ-ra-đồng-cảm. Mọi sự khuyên răn, “tỏ ra” đồng cảm ngay lúc ấy đều khiến người nghe một là muốn phát điên lên, hai là tự thấy hình như bản thân đang phiền ai đó quá khiến họ muốn nhanh chóng kết thúc câu chuyện.


Những đứa trẻ cũng vậy.

Sự đồng cảm thật sự là khi nó không có bóng dáng của những kỳ vọng, mục đích, thao túng.

Đồng cảm chỉ đơn giản là chấp nhận và yêu thương.


Giao tiếp với con

- - -

"Mẹ biết...nhưng..."?

- “Mẹ biết con cảm thấy buồn, nhưng đã đến giờ ăn cơm nên mình phải về thôi”.

- “Mẹ biết con thích món đồ này, nhưng mình không thật sự cần nó”.


Nhiều người dạy bạn làm theo công thức này, đúng không? Vậy bây giờ hãy thử chơi trò đóng vai, tôi nói với bạn thế này:

- "Mình biết bạn đang ở trong trầm cảm, nhưng bố mẹ bạn cần bạn, bạn nên lấy lại tinh thần đi".

- "Mình biết bạn đang đau khổ vì chồng phản bội, nhưng chúng ta cần phải mạnh mẽ lên".

Nghe sáo rỗng và giáo điều, đúng không?


"Bạn nghĩ bạn biết? Bạn chẳng biết cái quái gì về tôi cả. Bạn chỉ đang tỏ ra đồng cảm để phủ nhận cảm xúc của tôi, muốn tôi mau chóng làm theo ý bạn".


Hỏi và xác nhận luôn tốt hơn lập tức khẳng định mình đã biết và đưa ra lời khuyên răn. Khi lập tức khẳng định mà không hỏi, khi đưa ra lời khuyên mà không chờ đợi sự phản hồi; thực chất bản thân chúng ta chẳng hề đồng cảm với đối phương như chúng ta đang thể hiện.


- “Con đang cảm thấy buồn bực vì mẹ đã ra khỏi phòng mà không nói gì với con, đúng không?”

- “Con đang cảm thấy thất vọng vì mình đã định đi sân chơi mà trời lại đổ mưa, có phải không?”


Những đứa trẻ nhạy cảm và tinh tế hơn chúng ta nghĩ. Chúng có thể chưa đủ khả năng ngôn ngữ để diễn đạt, nhưng khả năng cảm nhận của chúng luôn có sẵn từ khi sinh ra, lại chưa trải qua bất kì sự gọt giũa nào khiến nó bị mài mòn và cứng nhắc như ở thế giới của người lớn. Người lớn đa phần không nhạy cảm và tinh ý bằng trẻ con đâu.


Có nhiều nghiên cứu đề xuất rằng thay vì nói “nhưng”, hãy nói “vấn đề là”; thay vì khẳng định “tôi biết” hãy chuyển sang câu hỏi. Việc tránh lạm dụng từ “nhưng” và tránh khẳng định khi đưa ra vấn đề sẽ khiến người nghe bớt cảm thấy bị phủ nhận và chụp mũ.


Bản thân tôi thì không muốn khuyên bạn nên nói gì. Bởi suy cho cùng sự đồng cảm nên đến từ sự thật tâm chứ làm gì có công thức. Khoa học vẫn thay đổi thường xuyên qua các thời kì nên mọi công thức hãy chỉ để tham khảo. Chỉ cần chúng ta thật tâm, sự đồng cảm sẽ tự chạm được đến người đối diện.


Mọi việc trên đời, chỉ cần thật lòng thôi.



Comments


bottom of page