top of page

Đôi khi, chậm lại mới chính là cách để đi nhanh hơn.

Kỳ nghỉ đông của mẹ con mình đã bắt đầu vào Thứ Sáu và kéo dài 1 tháng, đến khi bọn trẻ quay lại trường học.


Mình đã nghĩ sẽ cố gắng thu xếp tranh thủ làm việc, làm được ít nào hay ít đấy, nhưng rồi mình quyết định nghỉ luôn. Mình đã làm việc cả năm rồi, 1 tháng cuối năm này là lúc mình dành cho chính mình, dù không phải trông con thì mình cũng nên nghỉ.


Mình nhìn lại bản kế hoạch đã viết hồi đầu năm và nhận ra… không có việc gì đi đúng kế hoạch cả. Mình tự biết bản thân là người có tính kỷ luật thấp, dễ xao nhãng và hành động bộc phát. Có lẽ điểm cộng duy nhất trong tính cách của mình là sự quyết liệt và quyết đoán. Tức là mình có thể đưa ra quyết định rất nhanh và khi đã quyết định thì mình sẽ quyết liệt làm hết sức, làm đến cùng để không bao giờ phải hối hận.


Nghe mâu thuẫn nhỉ? Người có tính kỷ luật thấp mà lại là người quyết liệt và quyết đoán?

Tính kỷ luật của mình thấp ở chỗ mình rất ít khi bám sát kế hoạch và sẵn sàng thay đổi mọi thứ ở phút chót. Ví dụ như mình đang trên đà làm khoá học mà có nhà phát hành đề xuất làm sách thiếu nhi, mình sẵn sàng xếp khoá học sang một bên và làm sách, ngay cả khi việc làm sách không nằm trong kế hoạch ban đầu và có thể ngốn hết thời gian, làm đổ bể kết mọi kế hoạch đã đặt ra trước đó, miễn là việc làm sách tạo cho mình đủ hứng thú và mình tính được nó sẽ mang lại những giá trị gì, cả cho mình lẫn cho người khác.


Dù kế hoạch năm 2022 không hoàn thành, nhưng khi mở kế hoạch mình đã viết cho 5 năm tới, cho cuộc đời về sau của mình lúc nghỉ hưu, mình nhận ra mọi thứ vẫn đang đi đúng trật tự đó. Mình vẫn đang từng bước tiến dần đến ước mơ lớn của cuộc đời. Có thể bây giờ mình đã đủ chín trong nhận thức về bản thân, mình biết bản thân muốn gì, giỏi điều gì, mong mỏi trao đi giá trị gì, muốn trở thành người như thế nào và sống cuộc đời như thế nào, thì ngay cả khi từng kế hoạch nhỏ không hoàn thành như mong đợi, vũ trụ vẫn sắp xếp cho mình đi đúng con đường cần phải đi.


Hôm qua mình dẫn con gái vào trung tâm xem nhạc kịch, con nhất định đứng lại nghe chú nghệ sĩ hát giữa quảng trường, nghe say mê không chịu rời đi, cũng không quan tâm đến giờ biểu diễn vở nhạc kịch. Mình đành đứng lại nghe và nhận ra khoảng khắc này sẽ không bao giờ bắt gặp lần thứ hai, mọi khoảng khắc trong đời đều không xuất hiện lần thứ hai. Đôi khi, chậm lại mới chính là cách để đi nhanh hơn. Giống như chỉ vài phút dừng lại giữa quảng trường nghe hát, mình đã nhận ra rất nhiều bài học thú vị. Những bài học đó sẽ giúp con đường sắp tới của mình sáng rõ hơn.




Những nơi chúng ta xuất hiện đều là nơi cần phải đến. Những người chúng ta gặp đều là người cần gặp. Những chuyện đã xảy ra đều là việc cần xảy ra.



Σχόλια


bottom of page