top of page

Đối thoại trong hôn nhân quan trọng thế nào? (P.2)

Mấy hôm nay, tôi ở trong trạng thái năng lượng rất thấp.


Dạo này, con gái tôi cũng ngủ không ngon, đêm nào cũng tỉnh dậy nhiều lần khiến giấc ngủ của vợ chồng tôi cũng bị ảnh hưởng. Cộng với việc mùa dâu rụng đến, tôi rệu rã cả cơ thể lẫn tinh thần.


Hôm qua, sau một đêm mất ngủ khác, sáng nay chồng tôi vẫn cố dậy sớm đưa con đến lớp học bơi trong khi tôi cố gắng tham gia buổi training lúc 7h sáng như đã hẹn. Sau khi buổi training kết thúc, tôi thấy buồn ngủ kinh khủng nhưng cứ nhắm mắt vào lại thấy đau đầu, thế là tôi quyết định xuống nấu cơm.


Giọt nước tràn ly chính là khi tôi phát hiện ra bó rau ngò tôi mới mua đã héo quắt vì hôm đó đi chợ về, tôi nhờ chồng cất đồ vào tủ nhưng anh ấy đã quên không cho rau vào hộp kín. Tại sao có thể quăng thẳng bó rau tơ hơ như thế vào tủ lạnh để hôm nay cần đến thì nó héo rũ rượi như thế này? Tôi đã đi chợ, đã nấu cơm, anh ấy chỉ có mỗi việc cất rau thôi tại sao không thể làm cho tử tế?


Sóng ngầm cuộn trào trong lòng là thế, nhưng khi chồng về tôi lại chẳng nói gì. Tôi chỉ hỏi hai bố con đi bơi về có đói không? Đi tắm xong rồi xuống ăn, đồ ăn nhẹ tôi đã nấu gần xong rồi.


Mỗi sáng thứ Bảy, sau lớp học bơi thì con tôi sẽ có lớp học múa lúc 11h, tức là về nhà sẽ cần ăn trưa ngay lập tức. Mỗi lần như thế một là chúng tôi ăn luôn ở ngoài, hai là tôi nấu sẵn cơm trưa rồi mới đi. Tôi nói với chồng:


- “Lát nữa cho con đi học múa về, anh qua siêu thị mua thêm sữa và rau ngò nhé.”

- “Hôm trước vừa mua rồi mà?”

- “Nhưng nó héo hết rồi, không ăn được nữa.”

- “Em không định đi cùng hả?”

- “Làm sao em đi cùng được? Em còn chưa nấu xong cơm trưa mà.”


Chồng tôi thở hắt ra rồi đi lên nhà tắm gội. Tôi lại thấy bực mình kinh khủng. Dù mệt tôi cũng đang cố gắng nấu ăn rồi, mớ rau anh ấy làm héo tôi còn chưa thèm nói, nhờ đi mua mớ khác vì tiện đường mà cũng phải khó chịu như thế sao? Đàn ông gì nhỏ mọn vậy? Sao tôi lại cưới anh không biết nữa!


Trong lúc rửa số rau sống còn lại - việc lúc nào chồng tôi cũng làm, tôi nhận ra không phải chỉ mình tôi thấy mệt mỏi. Anh ấy cũng mệt mỏi và đang rất cố gắng rồi. Có lẽ anh ấy cũng đang phải rất kiềm chế để không trút những lời xấu xí lên tôi. May mà tôi đã không buông lời trách cứ nào về mớ rau. Chỉ là mớ rau thôi, héo thì thôi mua mớ khác, không mua được mớ khác thì thiếu rau thơm một bữa cũng đâu ảnh hưởng gì. Trên đời tôi sợ nhất là trở thành người hay lèm bèm bất chấp hoàn cảnh.


Tôi nói với con:


- “Con à, hôm nay bố mẹ đều rất mệt. Con nghĩ sao nếu mình nghỉ buổi học múa hôm nay?”

- “Cũng được mẹ.”

________


Đối thoại trong hôn nhân

Chồng tôi tắm xong, cùng tôi chuẩn bị nốt bữa cơm trưa rồi gia đình chúng tôi ngồi ăn vui vẻ, không có lời phàn nàn nào được thốt ra. Chúng tôi không che giấu cảm xúc của mình. Chúng tôi chỉ có một vài nguyên tắc:


1. Không nói khi tức giận


Tôi học được một câu thoại rất hay trong phim My Shadow: “Khi tức giận, hãy ăn một bữa cơm ngon rồi ngủ một giấc. Khi thức dậy nếu cảm thấy vẫn cần phải tức giận thì tức giận cũng chưa muộn. Đôi khi chúng ta tức giận chỉ vì chúng ta mệt mỏi quá thôi”.


Quả thật, sau bữa cơm, tôi không còn cảm thấy khó chịu và tức giận nữa. Những lời sát thương trước đó giờ đây cũng biến mất. Thật may là nó đã không được nói ra.


2. Không suy diễn sự việc


Những ý nghĩ xấu xí về chồng là suy diễn của một mình tôi, nó thuộc về cảm xúc của một mình tôi ở thời điểm đó, không thật sự phản ánh đúng suy nghĩ của tôi về chồng mình, càng không phản ánh đúng con người của anh ấy. Bây giờ tôi mệt thì tôi nghĩ thế, đến lúc hết mệt tôi sẽ lại nghĩ khác. Nhưng lời đã nói ra rồi, tổn thương đã gieo cho người khác rồi làm sao rút lại được đây?


3. Không buộc tội


Mớ rau đã héo là mớ rau đã héo. Dù đúng là do chồng tôi thật nhưng xoáy vào chuyện đó cũng không làm mớ rau tươi lại. Ngay cả trong lúc tức giận nhất, chúng tôi cũng cố gắng không nói với nhau những lời như “tại anh/ tại em mà…”. Chúng tôi chỉ kể lại hiện thực như mớ rau đã héo và cần mua mớ khác, thế thôi. Tại sao nó héo? Chắc chắn hai chúng tôi đều đã rõ rồi, không cần nhắc lại nữa.


4. Luôn tin bản thân và đối phương


Chúng tôi tin mình, tin lựa chọn của mình. Chúng tôi tin rằng người mình đã cưới không thể là người tồi tệ. Nếu một trong hai làm gì khiến người kia bực mình, đó chỉ là chúng tôi đã không hiểu nhau ở chỗ nào đó, không có nghĩa chúng tôi cố tình làm vậy để gây tổn thương hay khó dễ cho người kia. Việc giữ được niềm tin này giúp chúng tôi vượt qua 10 năm chung sống cực kỳ ít to tiếng.


Gặp được nhau là duyên phận. Quyết định tiến tới hôn nhân là lựa chọn. Đi được cùng nhau bao lâu lại phụ thuộc vào nỗ lực và đương nhiên, nỗ lực này không thể chỉ đến từ một phía.



Comments


bottom of page