top of page

Đứa trẻ bị đổi vai

Gần đây xem Hướng Dương Ngược Nắng thấy thương Minh quá.



Nhân vật Minh chính là điển hình của việc “đổi vai” trong gia đình. Thay vì được chăm sóc, nuôi dưỡng và lớn lên như một đứa trẻ bình thường; Minh đã buộc phải đóng vai một-người-mẹ. Không những chăm lo và bảo vệ Trí, Minh thậm chí còn phải trở thành người chăm sóc, thành “mẹ” của cả mẹ mình.


Rất nhiều người không ưa cá tính của Minh vì quá ngạo mạn, cục súc. Nhưng thực tế đạo diễn đã xây dựng nhân vật này rất hợp lý. Trải qua tuổi thơ bị đổi vai như vậy, Minh vô thức trở thành ngựa non háu đá. Bởi vì nếu không như vậy thì cô không thể tồn tại mà lớn lên. Cũng như chưa từng có ai bao bọc hay bảo vệ Minh đến khi đủ lông đủ cánh, việc kỳ vọng Minh lớn lên có được sự điềm tĩnh và sâu sắc như Châu mới là điều vô lý. Minh giống như một cái cây non luôn phải đứng ngoài bão, để sinh tồn được buộc phải trở nên xù xì, gai góc, khó ưa.


Tất cả những gì Minh làm đều chỉ vì một mong ước nhỏ nhoi: mẹ ơi, hãy quay lại nhìn con.


Vấn đề của những đứa trẻ bị đổi vai chính là chúng luôn gặp khó khăn trong việc bày tỏ cảm xúc hay nhận biết tổn thương của chính mình. Khi buộc phải trở thành “người chăm sóc” thay vì là “người được chăm sóc” ở độ tuổi quá nhỏ, những nhu cầu chính đáng của đứa trẻ luôn bị chúng vô thức bỏ qua. Giống như Minh luôn gồng lên để bảo vệ mẹ và em ngay cả khi cô cũng đang chảy rất nhiều máu.


Phân đoạn Minh bị mẹ từ chỉ vì đã không nghe điện thoại của Trí khiến Trí nhảy sông, thật sự đã khiến mình không cầm được nước mắt. Có rất nhiều đứa trẻ như Minh, nghiễm nhiên phải chịu trách nhiệm về cuộc đời của người khác trong khi vô số lần Minh muốn gục ngã hay chết đi thì không một ai biết cả. Tất cả đều mặc định Minh phải mạnh mẽ và là chỗ dựa cho người thân, nhưng chính những người thân đó lại không một ai dang tay hay bao dung với Minh, ngược lại họ chỉ biết đòi hỏi và đòi hỏi nhiều hơn nữa.


Bà Diễm Loan dù là một người mẹ vô năng nhưng bà vẫn biết lo cho con. Vấn đề là bà chỉ lo cho Trí và bỏ rơi Minh hoàn toàn dù hai đứa là sinh đôi. Sự thiên vị này chính là tác nhân khiến Minh trở nên bất cần và háo thắng, bởi vì cô luôn muốn được mẹ mình chú ý và ghi nhận. Mình cảm nhận được rằng Minh chỉ cần một lần bà Diễm Loan nói: “Minh ơi, con vất vả quá rồi, con vì mẹ và em nhiều quá rồi, mẹ xin lỗi con”. Nhưng qua 60 tập phim đến nơi vẫn chưa thấy.


Đây là phim Việt Nam đầu tiên mà mình thấy đạo diễn xây dựng diễn biến tâm lý và cá tính nhân vật rất hợp lý. Phúc, Châu, Ngọc, Minh, Trí, Kiên đều có những tính cách điển hình của những dạng tổn thương điển hình thời thơ ấu.


May quá, cuối cùng cũng đến lúc người ta không còn làm các dạng phim tuổi thơ bất hạnh nhưng tự lớn lên rũ bùn thành vĩ nhân sáng loà nữa rồi.


Comentarios


bottom of page