top of page

Đừng lấy nỗi sợ hãi của con trẻ ra làm niềm vui.

Cách đây mấy năm, clip một ca sĩ dạy con chơi đàn khiến rất nhiều người thích thú. Trong clip, ông bố vừa quát vừa chửi mỗi khi đứa con chơi sai hay chơi chưa hay. Đứa bé vừa khóc vừa tập đàn trong tiếng quát chửi của bố. Có lẽ những người thích thú chỉ nhìn thấy sự hài hước trong lời lẽ của ông bố (well… mình thậm chí chẳng thấy nó hài hước luôn), họ không nhìn thấy sự hoảng loạn và tủi thân của đứa trẻ là thật.


Những người đã làm cha mẹ, mình tin rất ít người có thể thoải mái xem hết clip mà không thoát giữa chừng.


Đó là bạo hành.


Bạo hành ngôn ngữ, bạo hành tinh thần, không những thế còn phát trực tiếp cho hàng trăm ngàn người cùng xem. Đó vừa là bạo hành, vừa là làm nhục.


Người lớn có thể thấy vui khi trêu một đứa trẻ rằng “mẹ không yêu con nữa” hay “bố mẹ ko yêu cháu nữa”, nhưng với đứa trẻ, đó sẽ là vết thương, nỗi ám ảnh khủng khiếp. Những đứa trẻ như vậy thường sống trong lo âu, cố gắng làm hài lòng người khác để được thương yêu, hoặc đến một ngày sẽ chấp nhận rằng mình không xứng đáng được ai yêu thương nữa. Sau này khi trưởng thành, kết hôn, chúng cũng dễ gặp nhiều rối loạn.



Những đứa trẻ rất bao dung, chính vì thế chúng ta lầm tưởng rằng chúng không sao và cứ tiếp tục làm tổn thương chúng. Trong khi trẻ con càng bé càng bao dung, thì người lớn lại khó kiềm chế tới mức dễ dàng trút lên chúng những trận đòn, những lời mắng chửi, doạ nạt, mỗi khi họ không vừa ý.


Những người lớn như vậy, có thể tuổi thơ họ đã trải qua cũng không dễ dàng. Họ đã từng là đứa trẻ họ đang trêu, từng cảm thấy sợ hãi và tổn thương cho đến ngày họ buộc phải bảo vệ tinh thần bản thân bằng cách uốn suy nghĩ thành “mình không sao, như thế cũng vui mà”. Phần lớn họ đã quên mất cảm xúc đã trải qua trước khi uốn suy nghĩ của mình. Khi người ta gặp những chấn động lớn, để sinh tồn, não bộ sẽ bật cơ chế giúp họ xem như chấn động đó không tồn tại để họ có thể tiếp tục sống. Cơ chế này xảy ra với tất cả mọi người và không phải lúc nào người ta cũng phát hiện ra. Người ta lầm tưởng rằng như thế mới tạo ra đứa trẻ mạnh mẽ và cứng rắn.


Với bạn chỉ là một câu đùa, nhưng với đứa trẻ ngây thơ tin vào mọi điều bạn nói, đó có thể là cả một chấn động tâm lý. Hậu quả của bạo hành tâm lý thường không xảy ra ngay lập tức mà có thể chỉ được nhìn thấy sau 10-20 năm. Nếu một vết roi có thể lành sau 2-3 ngày, thì ám ảnh về một lời nói có thể không bao giờ mất đi.


Đừng lấy nỗi sợ hãi của con trẻ ra làm niềm vui. Bạn đùa, nhưng cảm xúc sợ hãi và tức giận của đứa trẻ là thật.


“Một đứa trẻ bị cha mẹ bạo hành vẫn không ngừng yêu thương cha mẹ, chúng chỉ ngừng yêu thương chính mình.”



Comentários


bottom of page