top of page

Điều gì mang lại hạnh phúc cho bạn?

Đã lâu lắm rồi mình không còn đưa ra lời khuyên cụ thể khi lắng nghe tâm sự của ai đó về các mối quan hệ xung quanh họ. Mình cũng tránh trả lời trực tiếp câu hỏi: “nếu là chị, chị sẽ làm gì?”


Bởi vì những câu hỏi như thế ngoài giải quyết sự tò mò nhất thời của người hỏi, thì câu trả lời thật sự không giúp ích gì cho họ. Mình và họ là những cá thể khác nhau, có hoàn cảnh sống khác nhau, tính cách khác nhau, thậm chí sự kì vọng và giới hạn chịu đựng của từng người trong từng mối quan hệ cũng chẳng giống nhau. Vậy thì việc mình sẽ cư xử thế nào trong tình huống đó chẳng có giá trị gì với người khác khi họ rơi vào tình huống tương tự cả.


Ví dụ, mình là người có khả năng chịu đựng cực kém nhưng tự trọng cực to. Vì vậy mình không thể chấp nhận được chuyện khi hai vợ chồng cãi nhau mà chồng mình nói: “im mồm đi”, xưng hô mày tao, hay bỏ ra ngoài để mặc mình với mớ cảm xúc hỗn độn. Với mình, đó là biểu hiện của sự thiếu tôn trọng, thiếu đồng cảm và mình không chấp nhận được. Nếu mình nhịn thì chuyện này sẽ mãi mãi ghim ở đó chứ không bao giờ qua đi. Cảm giác ấy với mình là quá sức chịu đựng.


Nếu chồng mình vi phạm, mình sẽ lựa chọn chấm dứt tranh luận và yên lặng để suy nghĩ về mối quan hệ này. Sự im lặng này không phải là hờn dỗi hay dằn mặt, mà mình cần thời gian để suy nghĩ xem mình có thể nới lỏng giới hạn của mình để chấp nhận hay không. Vì vậy chuyện khi nào mình sẽ kết thúc sự im lặng này không nằm ở thái độ hay hành động của bất kì ai, mà ở chính mình khi đã có quyết định thông suốt. Việc chồng mình cố gắng làm lành, xin lỗi hay mọi người khuyên nhủ thường khó có thể tác động đến suy nghĩ của mình.


Khi chưa lấy chồng, giới hạn này của mình cũng rất rõ ràng và mình luôn yêu cầu bạn trai phải tôn trọng điều đó, nếu không thì mình không thể tiếp tục mối quan hệ. Vấn đề ở đây là mình nói được làm được chứ mình không doạ và cũng chẳng có ý định doạ để làm gì. Mình không phải kiểu người cố sống cố chết bám lấy một người (mà mình cho rằng mình yêu ở thời điểm đó) để phủ nhận giới hạn của bản thân mình. Mình làm thế không phải để thể hiện bản thân, ngược lại, mình hiểu rõ và biết cần phải làm gì để bảo vệ tinh thần của chính mình.


Nhưng ở một diễn biến khác, có rất nhiều người lại thấy rằng việc đó thì có gì đâu mà to tát, nhịn một chút để nhà cửa ấm êm thì tốt hơn. Miễn là ai cũng thoải mái với lựa chọn của mình thì chẳng có ai sai cả. Vì thế mình không thể bảo một cô gái ôn hoà hãy làm ầm lên như mình để chồng biết sợ. Không đâu, hôn nhân cần gì ai phải sợ ai? Cũng chẳng cần phải doạ nạt hay làm mình làm mẩy gì với nhau cả. Chúng ta chỉ cần là chính mình thôi.


Khi bạn có một cuộc hôn nhân không mấy vui vẻ, chắc chắn có rất nhiều người khuyên bạn: “Hãy mặc kệ người đàn ông đó đi, hãy sống thật lộng lẫy và làm những điều mình thích để anh ta phải hối hận. Phải biết yêu bản thân mình”... bla bla bla. Thật sự, những người đưa ra những lời khuyên kiểu này đều là những người đang nhầm lẫn về khái niệm “yêu bản thân”.


Yêu bản thân không nằm ở việc bạn lạnh lùng và ích kỉ với người khác như thế nào.


Yêu bản thân cũng không phụ thuộc vào việc bạn ăn mặc lộng lẫy và ăn chơi khét tiếng đến đâu.


Yêu bản thân lại càng không phải để trả thù ai đó, khiến cho họ phải hối hận vì đã để mất bạn.


Tất cả những hành động trên, ngược lại còn có phần đang ngược đãi đời sống tinh thần của chính bạn. Nếu bạn cảm thấy không thoải mái khi không nói chuyện với chồng, thì đừng cố làm thế chỉ vì bạn của bạn làm thế và cô ấy khuyên bạn như vậy. Vốn dĩ bạn không phải là cô ấy, và cô ấy cũng không bao giờ là bạn.



Yêu bản thân chỉ đơn giản là ý thức được chuyện gì khiến bản thân mình hạnh phúc mà thôi. Thứ khiến người khác hạnh phúc, hay việc tất cả mọi người cùng làm, đều chưa chắc đã mang lại hạnh phúc cho bạn.


Điều gì có thể mang lại hạnh phúc cho bạn?

Chỉ có mình bạn biết thôi.



Comments


bottom of page