top of page

Bạn là ai khi gỡ bỏ mọi chức danh?

Tôi là ai nếu không phải là mẹ của một đứa trẻ?


Tôi là ai nếu không phải là một cây viết về parenting trên mạng xã hội?


Tôi là ai nếu không phải là chủ một công ty phân phối yếm ăn dặm cao cấp?


Có những ngày tôi không thể trả lời những câu hỏi này. Tôi bị mọi thứ cuốn đi. Thời gian này công ty đang chuyển giao một số thứ, rất bận. Thời gian sau lại có một dự án vì cộng đồng mới mẻ khiến tôi thích thú. Thời gian sau nữa lại đến lúc con tôi mới chuyển trường, tôi cần ưu tiên quan tâm cho nó. Thời gian sau nữa nữa chồng tôi lại ốm, tôi lại tập trung vào anh ấy nhiều hơn.


Tôi bắt đầu cảm thấy trống trải.


Cái khoảng trống cứ ngày một rộng hoác ra mà tôi không biết mình cần bắt đầu vá víu từ chỗ nào. Tôi chông chênh và mệt mỏi với mọi thứ, dù chỉ mới vài ngày trước đó vẫn là những thứ tôi tâm huyết và yêu thương. Tôi đang sống cuộc đời của mình, được tự do quyết định mọi thứ, chưa từng phải làm gì vì ai đó hay hoàn cảnh bắt buộc, thế thì tôi đang làm sao thế này?


Tôi là ai?


Bạn là ai khi gỡ bỏ mọi chức danh?

- - - - -


Tôi là một cô gái thích tất cả các sắc độ của màu xanh. Tôi yêu màu xanh đến mức mỗi căn phòng trong nhà đều phải có bóng dáng của nó, không phải một mảng tường to thì cũng là món đồ trang trí nhỏ nhỏ.


Tôi là một cô gái dù mệt đến mấy vẫn có thể thức đến 3h sáng để thêu bông hoa lên gấu váy. Tôi yêu việc đó. Nó là cách “thiền” của tôi. Mỗi khi thêu, tôi chỉ tập trung vào thêu mà có thể bỏ hết mọi chuyện khác ra khỏi tâm trí.


Tôi là một cô gái dù 30 tuổi nhưng vẫn có thể ngồi lụi cụi chơi búp bê cả ngày nếu không cần đứng lên để đi đón con. Tôi mua những bộ quần áo bé tí xíu nhưng đắt hơn cả quần áo tôi thường mặc, để mặc cho những con búp bê xinh đẹp và ngắm chúng. Tôi thấy hạnh phúc khi làm thế.


Tôi là một cô gái thích nằm quay đầu ra phía trời nắng, nhắm mắt lại và hít thở, lắng nghe. Nó giống như cảm giác hồi nhỏ mỗi lần mải chơi rồi ngủ gật ở đâu giữa ban ngày. Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra, chỉ có tôi là tĩnh và lắng nghe cuộc sống. Nó khiến tôi thấy bình yên.


- - - -


Ngày hôm trước tôi đã quyết định không làm gì cả, ngoài việc đi mua sơn về để sơn cánh cửa trước nhà thành màu xanh, vừa sơn vừa nghe audio một quyển sách đã muốn đọc từ lâu. Nhìn cánh cửa màu xanh dịu dàng thay vì màu đen vốn có, tôi thấy khoảng trống trong mình lấp lại một chút.


Tôi tiếp tục làm những việc nhỏ bé, “không đâu vào đâu”. Những việc mà khi là một đứa trẻ vô lo tôi đã thật sự thích làm.


Tôi tìm lại tôi - cá thể Tôi khi gỡ bỏ hết những chức danh, định nghĩa và trách nhiệm.


- - - -


Nếu bạn đang cảm thấy kiệt sức vì đứa con mới sinh, vì áp lực công việc, hay vì guồng quay nào đó đang cuốn bạn đi; hãy tạm dừng lại một lúc.


Không có chuyện chúng ta không thể dừng, chỉ là chúng ta chưa ưu tiên bản thân mình đủ mà thôi. Hãy nhớ rằng bạn là người duy nhất có thể nắm giữ chính mình.


Sự thật là mấy ngày trước, khi quyết định phát ra tín hiệu bản thân không ổn và cần giúp đỡ, mình đã nhận được điều mình cần mà trước đây luôn nghĩ mình không thể: Các admin khác tiếp tục quản lý group thay cả phần mình, bạn đồng hành tiếp tục chủ động vận hành công ty mà không đợi mình nữa, chồng chăm sóc con hoàn toàn trong vài ngày... Mình được thoát ra khỏi bộn bề trong lúc mình cần nhất, dù chỉ trong chốc lát nhưng nó khiến mình ổn hơn. Những tin nhắn gửi đến cho mình đều chung một nội dung là mong mình sớm khoẻ lại. Mình thật sự cảm kích về điều đó.


- - -


“Khi bạn cần giúp đỡ, hãy phát ra tín hiệu và vũ trụ sẽ gửi đến sự trợ giúp mà bạn cần”.



Commenti


bottom of page