top of page

Cách đặt câu hỏi khi con xảy ra xô xát ở trường học

Hôm qua đi học về, con mình có một vết xước bên thái dương. Cô giáo nói con bị quyển sách cứa vào. Khi tai nạn xảy ra cô đã lau rửa vết thương và dỗ dành con rồi.


Mình không nghĩ gì nhiều vì vết xước cũng nhỏ, cũng chủ quan chẳng hỏi lại con. Đến khi bố đi làm về hỏi, con mới nói:


“Đấy là do bạn Z ném quyển sách vào mặt con.”


Mình hơi bất ngờ vì chi tiết này cô giáo không nói.


“Bạn Z ném vào con hôm nay và tạo ra vết thương này?”

“Đúng rồi.”

“Lúc đó con đang làm gì?”

“Con đang đọc truyện thì bạn Z cũng lấy sách ra xem, xong bạn ấy ném con.”

“Quyển sách to bằng quyển nào mà con có ở nhà? Con chỉ cho mẹ xem.”

“Đây, to như quyển này.”

“Lúc đó cô có biết không con?”

“Có. Cô mắng bạn Z rồi dắt con đi rửa.”

“À, tức là cô có biết việc bạn Z ném con?”

“Đúng.”


Nếu con đã kể chi tiết được thế này thì mình tin là con nói thật. Bạn Z là một bạn nhỏ đặc biệt, các cô phải thường xuyên trông chừng bạn ấy. Đây không phải lần đầu tiên con mình (và cả các bạn khác trong lớp) bị Z làm đau. Mình không biết tại sao cô giáo chỉ nói một nửa sự thật. Những lần trước dù cô nói hết mọi chuyện thì mình cũng chưa từng kiện cáo hay có thái độ căng thẳng, ngược lại mình luôn thông cảm.


Mình bắt đầu thấy rối vì không biết nên làm gì tiếp theo. Mình có nên đến hỏi cô vào ngày mai không nhỉ? Mà hỏi để làm gì nếu chắc chắn mình tin con mình?


Đến tối cho con đi ngủ:


“Con còn đau chỗ này không con?”

“Hết rồi. Chỉ đau một tí thôi mà.”

“Thế sau lúc đó bạn Z đã xin lỗi con chưa?”

“Bạn Z không nói được đâu mẹ. Bạn Z chỉ như một em bé thôi dù bạn ấy lớn rồi. Bạn ấy ko biết nói thì làm sao mà xin lỗi con được.”

“À bạn Z không nói được à? Thế bình thường bạn ấy muốn gì đó thì bạn ấy làm như thế nào? Ví dụ như muốn đi vệ sinh.”

“Bạn ấy vẫn phải dùng bỉm đấy mẹ. Bạn ấy không biết nói nên muốn gì thì bạn ấy chỉ khóc được thôi. Rất là tội nghiệp đấy mẹ.”

“Oh… chắc là bạn Z thấy khó chịu lắm nhỉ.”

“Các cô phải trông bạn Z còn các con thì chơi thôi. Các con đã lớn rồi nên tự làm được mọi việc, còn bạn Z phải có các cô giúp.”

“Thế con có giận bạn Z vì đã ném sách vào con không?”

“Không đâu. Bạn ấy không cố tình mà. Với lại con cũng chỉ đau một tí thôi. Bây giờ con có đau nữa đâu.”


Đến đây thì mình quyết định bỏ qua lần này. Con mình không thấy có vấn đề gì thì tại sao mình lại phải căng thẳng? Phải trông một bạn nhỏ đặc biệt cũng không dễ dàng gì với các cô nên sơ suất cũng là điều không tránh khỏi. Vết xước cũng nhỏ, con mình cũng không gặp vấn đề gì về tâm lý như hoảng loạn, sợ hãi. Nhớ lại mấy lần trước, cô luôn chủ động kể toàn bộ sự thật khi con có dấu hiệu khủng hoảng để mình theo dõi thêm. Có lẽ lần này con vẫn vui vẻ nên cô đã không nói rõ. Nếu chuyện này còn lặp lại thì mình sẽ phải trao đổi lại với cô về việc mình muốn và có quyền được biết toàn bộ câu chuyện.


Mình quyết định không nhắc lại chuyện này nữa, nhưng trong đầu vẫn hơi lăn tăn một chút về việc nếu những chuyện này cứ tiếp diễn thì sao, nếu các bạn khác cũng làm con đau thì sao.

________


Hôm nay đi học về lại thấy sứt đầu gối.


“Mẹ ơi con đau ở đây. Bạn N đá bóng văng vào con làm con ngã.”

“Ồ thế hả? Về mẹ dán băng Elsa cho con nhé.”

“Zê! Con thích dán băng Elsa lắm!”

“Rồi hôm nay bạn N có xin lỗi con khi đá bóng vào con như vậy không?”

“Có. Bạn N biết nói thì phải biết xin lỗi con chứ. Có phải là em bé hay không biết nói như Z đâu mà không xin lỗi được!”


Ranh giới cá nhân rất rõ ràng, thế này thì mình lo gì nữa nhỉ? Xem ra hôm qua mình đánh giá nó hơi thấp rồi.

___________


Một vài lưu ý cho bạn về cách đặt câu hỏi khi gặp chuyện tương tự.


1. Đừng hỏi dồn và liên tục. Hãy cố gắng giữ thái độ bình thản và hỏi từng câu một. Nếu bạn hỏi dồn và tỏ ra lo lắng, căng thẳng, con sẽ lo lắng theo và không nói nữa.


2. Đừng bao giờ hỏi con “có thật không?” vì bạn đang khiến con thấy rằng lời nói của con không đáng tin. Hãy tìm cách hỏi vào các chi tiết nhỏ trong câu chuyện như lúc đó đang ở đâu, đang làm gì, cái đó trông như thế nào, ai có mặt ở đó, ai đã nói gì, ai đã làm gì, vv… Bạn sẽ biết được lời con nói có chính xác không.


3. Đừng quên hỏi ý kiến của con trước khi quyết định can thiệp vào câu chuyện. Nếu con không thấy có vấn đề gì, bạn cũng hãy lùi lại và tin rằng con biết cách tự giải quyết các xô xát của mình. Ngược lại, hãy trao đổi kỹ càng với cô giáo, người phụ trách nếu thấy con có dấu hiệu bất ổn.


Các câu hỏi tương tự xoay quanh chủ đề đi học mầm non và xô xát ở trẻ, cách trò chuyện với trẻ khi đi học về, cách trao đổi với các cô giáo, vv… đã được mình trả lời rất kỹ trong workshop CHUẨN BỊ CHO CON VÀO TRƯỜNG MẦM NON tuần trước. Các bạn không kịp tham gia có thể xem lại bản record ở link dưới comment. Vì là workshop trả phí nên bản record cũng cần trả một khoản phí nhỏ để bảo đảm công bằng cho các bạn đã trả phí tham gia trước đó, cũng là để mình có kinh phí tiếp tục duy trì những hoạt động miễn phí mà mình đang làm.

_________

Cách đặt câu hỏi khi con xảy ra xô xát ở trường học
Ảnh: Emma chuẩn bị quà tặng chia tay cho các bạn.

Không phải bạn nào cũng được Emma cho vào danh sách được tặng món quà đặc biệt này (nhưng mẹ vẫn chuẩn bị quà khác). Danh sách có cả bạn Z đã nhắc đến ở trên khiến mẹ thấy vui vui.



Comments


bottom of page