top of page

Cách mình dạy con đối phó với xô xát ở trường học

1. Tan học, mẹ đón từ trường về, gặp một số phụ huynh khác. Mẹ giả vờ hỏi:


- “Chú này là ai đấy con?”

- “Chú đấy là bố của Myla.”


- “Tại sao con biết vậy?”

- “Tại vì mình gặp chú ấy đi đón Myla nhiều lần rồi còn gì.”


- “Thế chú đang đẩy em bé kia là ai?”

- “Chú này là bố của Emilia.”


- “Con gặp chú này rồi à? Mẹ chưa gặp bao giờ, chỉ gặp mẹ của Emilia thôi.”

- “Con cũng chưa gặp, nhưng em bé ở trong xe là em Isabel, em gái của Emilia. Nên chắc chắn chú này là bố của Emilia rồi.”


À được! Suy luận rất hợp lý và chính xác trong khi tôi còn không biết đường nhìn em bé trong xe còn nó thì biết.


2. Câu chuyện cách đây 1 tuần.


- “Ở lớp con có 2 bạn rất là hư đấy mẹ.”


- “Hư là như thế nào hả con?”

- “Là bạn ấy hay làm các bạn khác buồn, bị đau. Các bạn khác đã không thích rồi nhưng vẫn cố tình. Như thế thì là hư còn gì.”


- “À, như thế tức là hư hả?”

- “Đúng rồi, người khác không thích mà cứ cố tình thì đúng là hư.”


- “Thế hôm nay có bạn nào làm con đau hay buồn không?”

- “Có đấy, Emilia đánh vào tay con như thế này (tự đánh vào tay bộp bộp), rồi còn đá vào chân con.”

- “Lúc đấy các con đang làm gì mà bạn lại đánh con?”

- “Con đang chơi tàu cùng Emilia, Emilia muốn đi trước nhưng con không đồng ý, thế là Emilia tức giận rồi đánh vào tay con. Con hét lên là “No! Don’t do that!” (Không! Đừng làm thế!) thì bạn ấy bỏ đi, trước khi bỏ đi thì đá vào chân con một phát.”


- “Thế con cảm thấy thế nào?”

- “Con thấy buồn.”

- “Bây giờ con còn đau không?”

- “Bây giờ thì hết rồi.”


- “Thế con nghĩ lần sau mình có thể làm gì khác không?”

- “Con không biết đâu, con chỉ biết hét lên như thế thôi.”

- “Thế theo con thì bạn Emilia làm thế là đúng hay sai?”

- “Sai. Vì bạn ấy đánh con.”


- “Nhưng bạn ấy đang tức giận mà? Tức giận có được làm thế không?”

- “Khồngggg. Tức giận thì cũng không được đánh người khác.”

- “Hồi nhỏ mẹ cũng bị bạn đánh như vậy đấy. Mẹ có một cách đó là vừa hét lên vừa bỏ chạy, không bao giờ đứng yên để người ta đánh mình. Với những bạn nào làm thế nhiều lần, thì mẹ túm chặt tay bạn ấy, trừng mắt nhìn thẳng vào mặt bạn ấy và quát lên “Dừng lại ngay!”. Thế là bạn ấy sợ mẹ liền, lần sau không dám đánh mẹ nữa.”


3. Câu chuyện hôm qua:


- “Hôm nay ở trường con thế nào? Có chuyện gì muốn kể cho mẹ không?”

- “Hôm nay Oliver đã làm Emilia đau, con đã dỗ Emilia và canh không cho Oliver đến gần Emilia nữa.”


- “À ui, như thế nào cơ? Oliver làm gì?”

- “Oliver ôm chặt vào cổ của Emilia. Emilia không thở được nên khóc nhưng Oliver vẫn cố tình. Con thấy thế nên con chạy vội ra.”

- “Con chạy ra rồi con làm gì?”

- “Con quát lên là “No! Emilia doesn’t like it!” (Không! Emilia không thích như thế) Oliver sợ quá nên bỏ chạy. Còn con ở lại dỗ cho Emilia hết đau.”


- “Wow! Emma đã biết bảo vệ bạn rồi à? Dũng cảm quá! Con làm thế là rất đúng. Thế mẹ hỏi này, bạn Oliver to như thế, còn con thì bé thế này, nhỡ bạn ấy đánh cả con thì sao?”

- “Thì con sẽ túm tay bạn ấy, trừng mắt lên như thế này, xong con hét thật to lên cho bạn ấy sợ con. Con hét to lắm đấy mẹ.”

- “À đúng rồi. Mình hét to lên thì sẽ có người đến giúp mình đúng không? Như là cô giáo này, các bạn khác này.”

_________


Bên trên là cách mình dạy con đối phó với xô xát ở trường học. Ở độ tuổi mẫu giáo, hầu như các xích mích chỉ là xô xát hoặc cách chơi không phù hợp, chứ không phải là chủ đích bắt nạt.


Quan điểm của mình là dạy con thì không bao giờ là quá sớm. Những điều này mình đã thường xuyên hỏi con, ngày qua ngày, kể từ khi con bắt đầu đi học, bắt đầu biết kể chuyện. Mình nắm được gần như từng chi tiết nhỏ nhất của các câu chuyện trong ngày và kịp thời chỉ cho con cách xử lý phù hợp. Khi con chưa nói tốt hay chưa đủ lớn, mình chẻ nhỏ các câu hỏi sao cho thật dễ hiểu.


Ví dụ, khi con 2 tuổi, thay vì hỏi chung chung: “Hôm nay ở trường con thế nào?”, mình phải hỏi: “Hôm nay con chơi với bạn tên là gì, chơi trò gì, sau khi ăn xong các con làm gì, có chuyện gì khiến con vui/ buồn?”…vv…


Bố mẹ có nhiệm vụ tìm cho con một trường đủ tốt để học, nhưng cũng cần hướng dẫn con các kỹ năng xã hội khác nữa. Đừng phó mặc tất cả cho nhà trường hay giáo viên bởi đến cuối cùng, bố mẹ nên là người hiểu tính cách con mình nhất và là người mà con tin tưởng nhất. Giáo dục trong trường học và gia đình luôn phải song hành thì mới hiệu quả.


Cách mình dạy con đối phó với xô xát ở trường học

Emma cuối tháng trước vừa tròn 3 tuổi rưỡi. Điều mình tự hào nhất có lẽ là đã đầu tư thời gian để theo sát, đồng hành cùng con phát triển cảm xúc và chính kiến cá nhân. Chữ, số, thơ thẩn biết thì tốt, không biết thì từ từ biết.


Comments


bottom of page