top of page

Cách trò chuyện với người có tổn thương tâm lý

Bạn có biết khi một người đang loay hoay tìm cách thoát ra khỏi mâu thuẫn và tổn thương từ cha mẹ của mình, điều họ cần nhất là gì không?


Họ không cần ai đó tiếp tục giảng giải với họ những đạo lý làm người, giảng giải về chữ “Hiếu” và bổn phận của người làm con; như thể họ là những kẻ ích kỷ không biết suy nghĩ, không biết sống đúng đạo lý.


Họ cũng không cần ai đó tiếp thêm cho họ sức mạnh để “hãy tiếp tục chấp nhận và chịu đựng” vì những lý do sáo rỗng như “cha mẹ nào cũng thương con vô điều kiện”. Xin lỗi nhé, có rất nhiều bậc phụ huynh ngoài kia không yêu ai khác ngoài chính bản thân họ, sĩ diện của họ, bộ mặt của họ. Những đứa con với họ chỉ là công cụ để xây dựng và gìn giữ sĩ diện mà thôi. Rất nhiều bậc phụ huynh coi con cái không hơn gì một chỗ trút giận hay một món đầu tư để về già có người chăm sóc. Tình mẫu tử, phụ tử không phải lúc nào cũng thiêng liêng và trong trẻo như thơ ca đâu. Ngược lại, ở nhiều gia đình, nó lại là nguồn cơn dẫn đến mọi bất hạnh và nhân danh một định nghĩa cao cả, nó bóp chết nạn nhân mà không cho họ cơ hội được nói ra.


Bạn không cần phải trải qua tất cả những gì họ đã trải qua để có thể thông cảm. Mà thật ra bạn không thông cảm cũng chẳng sao, nhưng hãy im lặng lắng nghe và đừng nói gì cả.


Cái họ thật sự cần nhiều khi chỉ là như vậy thôi: một người có thể lắng nghe mà không phán xét, không khuyên nhủ những câu sáo rỗng, không phủ nhận tổn thương của họ.


Những bất đồng và tổn thương của một người trẻ với cha mẹ của mình không phải chỉ là đôi ba trận cãi vã, không phải là đòi hỏi những cái ôm nhưng không được đáp ứng… Đằng sau nó có thể là mấy chục năm bị bạo hành tinh thần, bị đổ lỗi cho những bất hạnh của người lớn, phải chịu trách nhiệm về cảm xúc của tất cả mọi người trong gia đình, bị bỏ rơi về tinh thần hay thể xác, bị thao túng và ngược đãi, lớn lên méo mó và lệch lạc dẫn đến nghi ngờ chính bản thân và xã hội, vv…


Bạo lực gia đình không chỉ dừng ở thể xác. Vết thương thể xác rồi sẽ lành qua thời gian, nhưng vết thương tinh thần thì sâu hơn thế. Nó có thể ám ảnh một đứa trẻ từ khi còn là trẻ con, đến khi bước vào hôn nhân hay trở thành cha mẹ, thậm chí đến khi già và chết đi vẫn không khi nào những vết thương đó khép miệng nếu không được để tâm và chữa lành.


Lần tới, nếu có ai đó cầu cứu bạn chuyện tương tự mà bạn không biết phải làm gì, làm ơn hãy nói: “Mình không chắc có thể hiểu hết được những gì bạn đã trải qua, nhưng mình muốn bạn biết rằng dù bạn có quyết định thế nào thì mình cũng ở đây ủng hộ bạn, chỉ cần bạn hạnh phúc và thanh thản là tốt rồi”.


Cái đích của việc chữa lành không nhất thiết phải là tiếp tục duy trì hay cố gắng cải thiện mối quan hệ với người đã gây tổn thương cho mình. Cái đích của chữa lành là người ta có thể nhận ra, bước qua nó và sống một cuộc đời tốt đẹp hơn.


Comments


bottom of page