top of page

Cái áo trên sàn nhà và cách chúng tôi đã lớn lên.

Hôm qua chồng mình làm việc ở nhà và phụ trách việc đưa con đi học buổi sáng. Mình thì hôm nào cũng làm việc ở nhà, tất nhiên. Dạo gần đây chồng mình rất khó tính, hay càu nhàu và khó ở như một ông chú sắp… mãn kinh.


Sau khi chồng mình đưa con đi học về một lúc thì mình từ trên gác xuống, thấy cái áo khoác của chồng vứt lăn lóc dưới sàn thay vì treo trên mắc, suy nghĩ đầu tiên vọt lên trong đầu mình là:


- “Lại đang khó chịu cái gì không biết? Vứt quần áo thế này định tỏ thái độ với ai đây?”


Nghĩ thế nhưng tay mình vẫn nhặt cái áo lên, treo ngay ngắn lên mắc mà không phàn nàn lời nào. Chồng mình đang ở trong bếp nhưng mình đi thẳng vào phòng khách để tránh chẳng may phải hứng cơn điên khùng ai biết được từ ông ấy, cũng là để tránh việc mình không kìm được cái mồm lại càu nhàu về cái áo, mất hết năng lượng buổi sáng ra.


Mình nghĩ, mình cũng có rất nhiều lần như thế. Về đến nhà lập tức bỏ đồ dưới đất rồi chạy đi đâu mất. Chồng mình chưa một lần phàn nàn mà đều nhặt lên xếp vào đúng chỗ cho mình. Thế thì tại sao khi chồng làm điều tương tự, mình lại có suy nghĩ khó chịu thế? Không phải chỉ có lần này, lúc nào mình cũng vậy. Nếu chồng mình khó chịu chuyện gì đó, mình sẽ cho rằng anh đang tỏ thái độ với mình và mình sẽ thái độ lại. Trong khi chồng mình luôn tìm cách thông cảm và giúp đỡ mình.


Chồng mình ra phòng khách với 2 cốc cafe trên tay. Mình hỏi:


- “Nè, bình thường khi anh thấy em vứt đồ dưới đất rồi chạy đâu mất, suy nghĩ đầu tiên trong đầu anh là gì?”


Chồng mình ngây thơ trả lời:


- “Anh nghĩ là em phải có lý do gì bất khả kháng. Anh sẽ nhặt lên cho em thôi.”


- “Thế mà lúc nãy, khi thấy anh vứt áo khoác dưới đất, em lại nghĩ là anh xấu tính và muốn tỏ thái độ hậm hực với em đấy.”


- “Ủa anh đâu có vứt, nó tự rơi mà anh không biết đấy.”

________


Vấn đề không nằm ở chỗ chồng mình làm rơi cái áo thật hay cố tình vứt nó. Vấn đề là tại sao cùng 1 sự việc, cùng 1 hành động phản hồi là nhặt lên và không phàn nàn, nhưng suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu hai đứa mình lại khác nhau đến vậy?


Có lẽ bởi vì chúng mình đã lớn lên rất khác nhau.


Chồng mình lớn lên trong một gia đình mà bố mẹ gần như không bao giờ cãi vã, to tiếng trước mặt con cái. Bố mẹ không nói xấu, chỉ trích lẫn nhau. Con cái được tôn trọng, không bao giờ bị mắng chửi hay đánh đập. Đúng rồi đó, chồng mình sinh năm 1987 và chưa từng bị mắng chửi hay đánh đập, thậm chí chưa bao giờ bị bố mẹ gọi bằng “mày” cơ. Bạn không đọc nhầm đâu.


Còn phần lớn thời gian mình lớn lên trong sự chỉ trích, phủ nhận và bạo lực ngôn ngữ, không chỉ bố mẹ với con cái mà còn giữa bố mẹ với nhau. Lớn lên trong môi trường đó khiến mình có một phản xạ tiêu cực trước tất cả mọi việc, luôn cho rằng mình sắp bị đổ lỗi điều gì đó nên sẽ xù lông lên trước để tự vệ. Trong khi đó, ở chiều ngược lại, chồng mình luôn có suy nghĩ tốt đẹp và tìm cách thông cảm cho người khác, ngay cả khi họ làm điều không tốt với anh ấy.


Nhìn vào hai vợ chồng mình, ai cũng dễ dàng thấy được mình là người có cá tính mạnh hơn, nhưng có lẽ ít ai thấy được người mạnh mẽ thật sự lại là chồng mình. Chồng mình có một tinh thần khoẻ mạnh, lành lặn, khó bị ảnh hưởng bởi những tiêu cực xung quanh và thậm chí thừa cả sức mạnh để lấp đầy vết thương tinh thần cho người khác, cụ thể là mình.


Có những ảnh hưởng mà phải vài chục năm sau, khi con cái bạn lớn lên mới thực sự thấy rõ. Gia đình mình chính là mô phỏng dễ thấy nhất của hai cách giáo dục trái ngược. Chúng mình có đứa nào ngu dốt không? Có đứa nào thất bại không? Có đứa nào vô đạo đức không? Tất nhiên là không. Nhưng chồng mình có một lợi thế là anh ấy có thể làm một người bình thường mà không cần phải cố gắng.


Còn mình, để làm một người “bình thường”, đã phải rất khó khăn. Thậm chí, mình đã phải mất rất nhiều năm để nhận ra mình “không hề bình thường” và tìm cách thay đổi nó.


Sống với chồng mình, mình mới biết được hoá ra người ta có thể sống lạc quan như thế, suy nghĩ tích cực như thế. Hoá ra có những người không cần phải nỗ lực để trở nên “bình thường”.


Bạn có thể cho con cái rất nhiều lợi thế trong đời như vật chất, điều kiện giáo dục, học hành. Nhưng đừng quên cho chúng cả một tinh thần khoẻ mạnh, “bình thường”. Muốn như vậy, bạn cũng phải “bình thường”, hoặc ít nhất nhận ra mình “không bình thường” cái đã. Học vị, nhân xưng, chức danh, tiền bạc, hay thậm chí cách chúng ta cư xử ra bên ngoài đều không phải là thứ quyết định độ “bình thường” của chúng ta đâu. Vì vậy, hãy thôi nguỵ biện: “Ngày xưa bố mẹ cũng đánh chửi mình suốt mà mình vẫn bình thường đấy thôi.”


Vì riêng việc suy nghĩ như thế đã chứng tỏ bạn không “bình thường” rồi.

________


“Có những người dùng thời thơ ấu hạnh phúc để vượt qua những chông gai khi trưởng thành. Ngược lại, có những người dành cả cuộc đời chỉ để chữa lành những vết thương thời thơ ấu.”



留言


bottom of page