top of page

Câu chuyện ở khu vui chơi

Có một trải nghiệm không hay tại Việt Nam mà mình đã lựa chọn không viết về nó cho đến khi mình rời khỏi. Mình cần thời gian để nghĩ xem thật ra có cần thiết phải lên tiếng không. Đã 1 tháng rưỡi trôi qua kể từ sự việc đó, mình cũng đã rời khỏi Việt Nam và mình thấy vẫn cần.


câu chuyện khu vui chơi

Hôm đó mình và cô bạn thân có con gần tuổi Emma hẹn nhau ở một khu vui chơi trong nhà. Ở đó, như bao khu vui chơi khác, có một khu vực leo trèo. Mình đánh giá cao việc các em bé được đeo dây bảo hiểm và có một bạn nhân viên bên dưới cài dây cẩn thận cho từng bé.


Drama sẽ không xảy ra nếu không có một mối trên đường treo dây bị tắc. Các bé lớn có thể dễ dàng giật ra để đi tiếp nhưng các bé nhỏ, cân nặng và chiều cao khiêm tốn thì không. Mối tắc đó làm cho các bé nhỏ bị tắc lại một đoạn và khiến cả đường dây phía sau đi chậm lại.


Vì được dạy về an toàn ở sân chơi rất kĩ nên con mình không vội mà kiên nhẫn chờ bạn bé phía trước, khi bạn đi được rồi con mới bắt đầu đi chứ không xô bạn. Nhưng các anh chị lớn phía sau thì không kiên nhẫn như thế.


Một chị lớn đi ngay sau con mình không thể chờ được nữa nên chen lên trước. Vấn đề là đường dây bảo hiểm treo trên trần khiến người đằng sau không thể chen lên được do thứ tự treo dây là cố định nên người chơi phải đi theo thứ tự cố định. Cô bé đó chen lên đồng nghĩa với việc nút treo dây của cô bé đó xô vào nút treo dây của con mình và đẩy nó về phía trước, làm con mình ngã xuống ngay cả khi bé đó không chạm vào con. Mình không dám tưởng tượng nếu khi đó mình không đứng ngay bên cạnh để bắt lấy con mình thì chuyện gì đã xảy ra.


Mình hét lên bảo cô bé đó lùi lại. Vấn đề là khi một bạn lớn chen lên, các bạn đằng sau cũng làm theo và cô bé không lùi lại được nữa. Con mình bị treo tòong teng ở đó, khóc thét hoảng loạn. Còn mình dùng hết sức thò tay qua chắn song để đỡ con. Mình hét lên kêu tất cả các bạn phía sau lùi lại nhưng có vẻ các bạn không hiểu.


Mình nói cô bé đi ngay đằng sau rằng: “Con nhìn lên đầu mình đi, con không thể chen lên trước em được vì dây của con treo sau em. Con lùi lại ngay! Con vừa gây ra một việc rất nguy hiểm.” Cô bé nhìn lên và hiểu ra, cố gắng lùi lại để chừa chỗ cho con mình leo lên lại. Nhưng cậu bé đi ngay sau cô bé liền dùng tay đẩy cả 2 đứa xuống, bao gồm con mình. Cô bé kia lớn hơn nên không ngã. Con mình tất nhiên khóc thét lần 2.


Lúc này mình hét lên như một con điên. Một bạn nhân viên chạy tới gỡ dây ra cho con mình. Khi bạn ấy loay hoay gỡ thì cậu bé kia nói: “Ngu dốt và chậm chạp như thế thì lần sau ở nhà đi, đừng làm phiền người khác.”

________


Sau khi được “giải cứu” khỏi trò chơi, con mình vẫn hoảng loạn và khóc rất lâu. Đến khi bình tĩnh lại, con hỏi mình:


“Mẹ ơi, tại sao anh chị lại đẩy con? Tại con chậm quá phải không mẹ?”

“Anh chị đẩy con vì anh chị không biết chờ đợi. Con không chậm mà là con biết chờ đợi bạn phía trước đi an toàn rồi con mới đi. Con không làm gì sai cả.”


“Con sợ lắm mẹ.”

“Ừ, mẹ cũng sợ. Anh chị chơi như vậy nguy hiểm quá.”


“Lúc nãy anh kia nói con ‘ngu dốt’ và ‘chậm chạp’. Con thấy mình có như thế không?”

“Không, con không làm gì sai cả.”


“Vậy anh đó đẩy người khác, dùng những từ không đẹp để nói về người khác, anh ấy có đúng không?”

“Không. Anh ấy không đúng.”


“Con sẽ gặp rất nhiều người như vậy ở ngoài đường, ở sân chơi. Họ cư xử không đúng và dùng những từ không đẹp để nói về người khác. Con đừng sợ vì những lời họ nói về mình đều không đúng và không có giá trị.”

*gật đầu* “Con không ngu dốt đâu. Con đợi bạn là con làm đúng. Anh chị không đợi con là anh chị sai. Chê!”

________


Dỗ dành con xong, mình tới nói chuyện với bạn nhân viên treo dây lúc nãy. Bạn ấy thấy mình quay lại thì ánh mắt có vẻ bối rối, chắc sợ mình phàn nàn hay mắng mỏ.


Mình chỉ kể lại cho bạn ấy chuyện gì đã xảy ra và góp ý rằng em nên đợi bạn phía trước đi một khoảng cách an toàn rồi mới móc dây cho bạn phía sau, đừng móc liên tục mà không nhìn lên xem các bé đang chơi thế nào. Bạn ấy giải thích là do các bé có bé đi nhanh, bé đi chậm, nhưng mình nói chúng ta là người lớn, chúng ta phải kiểm soát được an toàn cho bọn trẻ. Bạn xin lỗi và giải thích rằng hôm đó cuối tuần nên đông, các bé xếp hàng dài quá nên bạn phải làm nhanh. Mình nói luôn rằng ở đây mua vé vào cửa 1 lần, không tính vé theo từng lượt chơi, vậy em vội để làm gì. Bọn trẻ đợi lâu chán thì đi chơi trò khác. Chuyện đó quan trọng hay chuyện an toàn của bọn trẻ quan trọng?

________


Mình cứ nghĩ mãi về câu chuyện này. Nhiều bạn nhỏ ở Việt Nam thực sự không được chú trọng dạy về an toàn và ý thức ở khu vui chơi chung. Đây không phải lần đầu tiên con mình chơi trò chơi này, nhưng chưa từng bị ai xô hay cố gắng chen lên trước nếu không có sự chỉ dẫn đầy đủ an toàn của người lớn. Ngay cả việc đơn giản như chơi cầu trượt, các bé cũng cần được dạy cẩn thận rằng phải đợi bạn phía trước ra khỏi cầu trượt mình mới được trượt xuống để tránh va vào nhau.


Các bạn nhân viên dường như chỉ được giao việc chứ không được training kĩ về các quy tắc an toàn, nên chính các bạn cũng không biết. Mình hi vọng sau bài viết này, các khu vui chơi hãy quan tâm hơn đến sự an toàn của trẻ em, training nhân viên của mình không chỉ ở nụ cười hay cách cúi chào khách hàng mà phải đặt sự an toàn của trẻ lên đầu tiên. Safety always comes first!


Một điều nữa khiến mình suy nghĩ là cậu bé khoảng 7-8 tuổi kia hằng ngày đã phải nghe những lời lẽ như thế nào, bị đối xử như thế nào, lớn lên trong gia đình như thế nào để có thể thốt ra những lời lẽ và hành động như thế.


Bố mẹ xin đừng nghĩ dạy con chào hỏi, lễ phép đã là đủ. Chúng ta không thể theo sát con 24/7, nhất là khi trẻ dần lớn lên, nhưng đó không phải là lý do chính đáng để chúng ta bỏ qua những cư xử chưa đúng của trẻ. Chính vì con càng lớn càng không thể theo sát con, hãy dạy dỗ con thật cẩn thận và sát sao ngay từ khi còn rất nhỏ, để khi không có bố mẹ kè kè bên cạnh nhắc nhở, con vẫn hiểu những quy tắc và giới hạn để làm chủ hành vi của mình. Quan trọng nhất, bố mẹ phải làm gương.

Commentaires


bottom of page