top of page

Câu chuyện búp bê barbie và cơ hội phát triển

Cách đây 20 năm, khi bát phở đầy ú ụ thịt ở quê mình mới có 5,000 đồng, thì một em búp bê Barbie chính hãng ở các trung tâm thương mại Hà Nội đã là 289,000 đồng, búp bê Kelly nhỏ là 99,000 hoặc 109,000.


Tại sao mình lại nhớ rõ như thế? Vì thời điểm đó mình đã tự mua được em búp bê Barbie đầu tiên sau một thời gian tiết kiệm tiền rất lâu. Mình biết đến em búp bê có nhiều quần áo để thay, có thể chải các kiểu tóc khác nhau mà không bị hói đầu, có thể gập khớp đầu gối này từ khi học cấp một qua một bài viết trên báo Nhi Đồng. Bài báo như một giấc mơ, em búp bê ấy như ở một thế giới khác mà mình không bao giờ chạm tay tới được.


Một lần, mình đem bài báo đã cắt ra đó khoe một cô bé là con của bạn mẹ. Em ấy nói ở Hà Nội có bán búp bê Barbie, nếu mình thích có thể nhờ mẹ em ấy mua giúp. Nếu lúc ấy mình nói ra, chắc chắn mẹ sẽ mua cho mình thôi, nhưng chẳng hiểu sao mình lại không nói gì. Mình vẫn bỏ tiền vào lợn hằng ngày nhưng kể từ hôm đó, mình đã biết số tiền này sẽ dùng để làm gì.


Đã bao nhiêu chuyến đi về giữa Hà Nội và Lạng Sơn, nhưng mình vẫn không mua được búp bê Barbie vì chưa đủ tiền, cũng chẳng nói với ai cả. Mình tin rằng những chuyến đi Hà Nội sẽ còn nhiều, những cuộc thi mình sắp trải qua để được thưởng tiền cũng còn nhiều, không việc gì phải vội vã. Nhắc lại nhớ, hồi nhỏ mình rất “giàu” vì thường xuyên được thưởng tiền do đi thi đủ các cuộc thi từ nhà ra ngõ, từ phố đến phường, từ trường lên tỉnh :)) Mỗi lần được giải là đủ các cấp thưởng tiền, mà có bao giờ mình đi thi không được giải đâu. Mình tin là chỉ cần cố gắng học giỏi, chắc chắn mình sẽ đủ tiền.


Cuối cùng ngày đó cũng đến, mình cầm trên tay em búp bê Barbie đầu tiên và một em Kelly nhỏ, sau khi rút một cọc tiền lẻ ra trả cho chị bán hàng ở trung tâm thương mại trước ánh mắt trầm trồ của những người lớn xung quanh (hoặc là tự mình cảm giác thế).


Mình đã có thể nói bố mẹ mua cho, nhưng mình không làm thế. Nghĩ lại, nếu mình làm thế, em búp bê ấy cũng nhanh chóng bị lãng quên như tất cả các đồ chơi mình từng dễ dàng có được.


Mình đã trải qua cảm giác vội vã và nóng ruột mỗi khi có người thân đi Hà Nội, giống như mỗi lần nhìn thấy cơ hội phát triển đi qua trong đời nhưng mình lại không đủ sức nắm giữ.


Mình cũng trải qua cảm giác tồi tệ, chán nản khi để dành mãi chưa đủ tiền, giống như cảm giác mất phương hướng khi đi mãi chưa đến những cái đích trên chặng đường trưởng thành.


Nhưng mình luôn nhớ câu chuyện về em búp bê Barbie đầu tiên. Mình đã đúng! Cơ hội luôn có rất nhiều. Nếu cơ hội này qua đi thì cơ hội khác sẽ đến. Cơ hội tốt nhất là cơ hội phù hợp với tiềm lực của mình khi quyết định nắm giữ, không phải cơ hội mang lại lợi nhuận tốt nhất hay cơ hội phát triển nhanh nhất. Khi mình đủ tiềm lực, không cần sớm, không quá muộn, mọi thứ sẽ tự diễn ra rất tự nhiên.



Bài viết này dành tặng cho những bạn trẻ, những người mẹ đang ngày ngày nỗ lực trên con đường sự nghiệp hay làm mẹ. Hãy kiên trì, cơ hội sẽ đến khi bạn đủ tiềm lực bởi khi đó, bạn chính là người có thể tự tạo ra cơ hội cho chính mình!



Comments


bottom of page