top of page

Câu chuyện tắc đường và sự tử tế.

Tối hôm qua, vô tình mình đọc được một mẩu tin ngắn như thế này kèm theo ảnh minh hoạ:


“Một lái xe đã cố tình chen hàng tôi khi tắc đường. Tôi và những tài xế xe tải khác đã khiến anh ta phải hối tiếc suốt 1,5 tiếng đồng hồ tiếp theo bằng cách quây xung quanh khiến anh ta không thể chuyển làn cũng như cắt hàng được nữa.”


Mình kéo xuống đọc comment, rất nhiều người hả hê, bên cạnh đó cũng có nhiều người không tán thành với hành động đó vì rất có thể người tài xế kia đang ở trong tình thế cấp bách. Biết đâu họ đang trên đường tới bệnh viện? Biết đâu người nhà họ gặp vấn đề nguy kịch khiến họ ko thể chờ?


Mới ba ngày trước thôi, mình đã bị một bà già xỉa xói vì mình không đeo khẩu trang khi vào ga tàu tàu dù loa phát thanh ở ga tàu liên tục nói: “Không phải bệnh lý nào cũng dễ dàng nhìn thấy được nên sẽ có những người ngoại lệ không thể đeo khẩu trang”. Bà ấy đã không nhìn thấy huy hiệu “I am exempt” (Tôi không thể đeo khẩu trang vì lý do sức khoẻ) mà mình đeo trên áo. Đúng, nhìn mình rất khoẻ mạnh nhưng mình bị vấn đề về đường thở. Đó cũng là lý do mình không bao giờ có thể tập thể dục cường độ mạnh hay ngồi trong không gian kín, ít không khí hoặc đeo khẩu trang. Tất nhiên mình không lăn ra ngất nếu chỉ đeo trong thời gian ngắn, nhưng ở một không gian kín như tàu điện thì việc đeo khẩu trang kín mít với mình rất nguy hiểm.


Ngoài việc chỉ cho bà ấy thấy huy hiệu, mình cũng chẳng nói thêm lời nào. Bà ấy tuổi đã cao, tóc bạc trắng mà vẫn phải tay xách nách mang trên tàu điện một mình giữa mùa dịch, chắc là cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì. Điều duy nhất mình có thể làm cho bà ấy là lên một toa khác với toa bà ấy đã lên, hy vọng bà ấy bớt lo sợ đi một chút về cái “nguồn có khả năng lây nhiễm cao” là mình.


Chúng ta không bao giờ biết hết mọi câu chuyện đằng sau hành động của ai đó, vì vậy hãy bao dung khi có thể. Thông minh là thiên phú, nhưng tử tế là lựa chọn.


Tử tế là sự lựa chọn.

Không phải mình chưa bao giờ bị chen hàng khi lái xe, nhưng mình chưa từng thấy ai hành xử như những tài xế ở trên. Cắt hàng thì nhường cho họ, chắc họ có việc gấp. Đến khi mình gấp thì người khác cũng nhường cho mình thôi. Ai cũng biết cắt hàng và lái xe quá tốc độ là không đúng, nhưng nếu một người buộc phải lựa chọn làm điều đó, chúng ta không cần phải trả đũa họ, cũng không cần tìm cách dạy cho họ một bài học làm gì. Ai rồi cũng nhận được bài học từ cuộc đời bởi chính những lựa chọn của mình.


Nếu người lái xe đó thật sự có việc gấp, anh ta sẽ học được bài học từ lòng bao dung của những lái xe khác trên đường và tiếp tục bao dung với những tài xế khác khi họ ở hoàn cảnh tương tự. Nếu người lái xe đó “khôn lỏi” và chộp giật, họ sẽ nhận được bài học kiểu khác mà đôi khi cuộc đời không trả họ ngay lập tức.


Nuôi dạy trẻ con cũng vậy, trước khi muốn rèn giũa chúng thành những cá nhân tài giỏi, hãy hướng chúng thành người tử tế đã. Trước khi dạy trẻ con phải biết bao dung, hãy tìm cách thấu hiểu và thông cảm cho chúng. Trước khi tìm cách thông cảm cho trẻ con (hay bất kỳ ai khác), hãy học cách bao dung với chính mình. Cách tốt nhất để truyền dạy sự tử tế chính là trải nghiệm và cảm nhận, không phải bằng lời nói hay sách vở. Nhiều năm bị trừng phạt bằng tù khổ sai không cảm hoá Jean Vanjean ngừng ăn trộm, nhưng sự tử tế của một cha xứ thì có thể. (*)

_______


(*) Trong Những Người Khốn Khổ, Jean Vanjean vì ăn trộm bánh mì mà bị tù khổ sai. Đêm đầu tiên sau khi ra tù, Jean Vanjean được một nhà thờ cho ăn và ngủ lại, nhưng sáng sớm hôm sau lại ăn trộm bộ chén đĩa bằng bạc của nhà thờ và trốn đi. Khi bị cảnh sát tóm được và mang trở lại nhà thờ đối chứng, vị cha xứ già đã nói rằng Jean Vanjean không ăn cắp mà chính ông đã cho anh ta. Thậm chí, ông còn cho thêm anh 2 chân nến bằng bạc, bảo anh hãy cầm theo những tài sản này và dùng nó làm lại cuộc đời mình, trở thành người tử tế.



Comments


bottom of page