top of page

Chúng ta không ai quá bận để không thể dành thời gian cho con

Những câu chuyện nhỏ trong buổi sáng hôm nay.


1. Đi bơi về, mẹ tắm cho:


- “Mẹ ơi! Con không yêu bố đâu, chỉ mẹ thôi.”

- “Sao con không yêu bố thế?”

- “Tại vì lúc nãy bố đã nói KHÔNG TỬ TẾ với con.”

- “Ui, bố nói không tử tế à? Bố nói gì?”

- “Bố pha nước mật ong cho con nhưng con chỉ uống một tí, thế là bố bảo con uống hết đi. Con thấy như thế là không tử tế.”

- “Thế à? Thế con thấy bố nên nói như thế nào thì là tử tế?”

- “Bố phải hỏi là: “Con ơi con có muốn uống nữa không?” Đấy, như thế là tử tế.”

- “Rồi con sẽ nói gì tiếp?”

- “Con sẽ bảo là con không uống nữa.”

- “Thế nếu bố vẫn muốn thuyết phục con uống hết thì bố nên nói thế nào nhỉ?”

- “Thì bố sẽ bảo là: “Ôi con ơi con đừng nói như thế. Con CÓ THỂ uống hết đi được không?” Thế mới là tử tế chứ.”


2. Tắm xong mẹ đang mặc quần áo cho.


- “Ui các nốt chickenpox của Emma đóng vảy rồi kìa. Người con bây giờ đầy nốt. Haha”

- “Ấy ấy mẹ đừng có nói như thế! Như thế là không lịch sự đâu!”

- “Mẹ không lịch sự à? Mẹ không lịch sự ở chỗ nào?”

- “Mẹ đừng nói là người con nhiều nốt vì điều đó làm con xấu hổ. Mẹ làm con xấu hổ thì mẹ không lịch sự.”

- “Ừ nhỉ, mẹ xin lỗi nhé. Mẹ không cố ý.”


3. Đang sấy tóc, mẹ hỏi vu vơ:


- “Emma ơi, nếu mà con hư ở lớp, các cô giáo có được đánh con không?”

- “Khồngggg!”

- “Thế mẹ thì có được không?”

- “Mẹ cũng không được! Không ai được phép đánh con hết.”

- “Ngay cả khi con hư, hay người kia đang tức giận?”

- “Đúng! Tức giận thì bình tĩnh rồi nói. Con hư thì bình tĩnh nói con mới hiểu được. Không được đánh con.”

_________


Muốn một đứa trẻ cư xử lịch sự, chúng phải được biết lịch sự là như thế nào. Cách tốt nhất để dạy trẻ về phép lịch sự là người lớn phải cư xử lịch sự với chúng trước.


Muốn một đứa trẻ kiên cường, có chính kiến, chúng phải được dạy về các giới hạn. Cách tốt nhất để dạy trẻ về giới hạn là người lớn phải tôn trọng các giới hạn của trẻ, cũng như quyền bất khả xâm phạm về thân thể, ý kiến của chúng trước.


Tôn trọng trẻ con không bao giờ đồng nghĩa với để chúng thích làm gì thì làm, vô tổ chức không ai hướng dẫn. Tôn trọng trẻ con là ghi nhận ý kiến, cảm xúc, tôn trọng thân thể chúng như những người trưởng thành.


Trước khi quyết định la mắng con vì một hành vi nào đó, bạn hãy dừng lại và nghĩ xem sau này khi không có bạn ở bên, điều đó sẽ giúp gì cho con? Nếu bạn dùng đòn roi và những lời xúc phạm để uốn nắn hành vi của trẻ, có thể bạn sẽ đạt được kết quả tạm thời là một đứa trẻ nghe lời. Nhưng đồng thời bạn cũng đã dạy trẻ rằng “con sai thì người khác có quyền đánh đập, xúc phạm con và con đáng phải chấp nhận điều đó.”


Con mình không ngoan hơn hay dễ hơn bất kỳ bạn nhỏ nào, ngược lại còn có chính kiến rất mạnh. Quá trình bạn ấy lớn lên, để vừa tôn trọng, vừa chỉ bảo, hướng dẫn, mình đã phải bỏ thời gian rất nhiều. Thay vì đánh vài cái hay mắng một trận cho biết sợ rồi răm rắp đâu ra đấy, mình phải dành đến nhiều tháng, nhiều năm để uốn nắn một hành vi không phù hợp, để con dần đủ trải nghiệm và nhận thức để tự nguyện làm việc đó chứ không phải vì sợ hay bị ép buộc.


Có nhiều người bảo mình rảnh nên mới làm được thế. Mình không cho là như vậy. Chúng ta không ai quá bận để không thể dành thời gian cho con, chỉ là trong cuộc sống chúng ta đang ưu tiên cái gì thôi.


Ưu tiên nào cũng được, chỉ là nếu bạn chọn B thì đừng trách cứ nếu con bạn không thể đạt kết quả như những người mẹ đã chọn A. Vậy thôi.

________


Ảnh: 2 bố con làm bánh cho sinh nhật mẹ ngày mai.


コメント


bottom of page