top of page

“Chị có yêu chồng chị không?”

Đó là câu nhiều khách hàng khai vấn sửa chữa hôn nhân hỏi ngược lại mình, trong khi đúng ra câu này mình nên là người hỏi các bạn ấy.


Ban đầu mình hơi sững sờ một chút và nghĩ đó là trường hợp khách hàng ngoại lệ, nhưng đến khi có nhiều hơn một người lặp lại câu hỏi đó thì mình bắt đầu thấy rằng đó là câu hỏi không hề vô lý.


Nó hợp lý bởi người ta muốn biết sau hơn 10 năm chung sống thì chính xác tình yêu đã chuyển hoá thành thứ tình cảm như thế nào.


Nó hợp lý bởi người ta không hiểu tại sao ngay cả khi cuộc sống không có bão tố, tình yêu vẫn dần mất đi, nhường chỗ cho những ngày tẻ nhạt sống bên nhau như hai cá thể không hồn.


Nó hợp lý bởi người ta muốn biết liệu những rung cảm ngày đầu thương nhau có cần tồn tại mãi mãi để duy trì một hôn nhân hạnh phúc.


"Chị có yêu chồng chị không?"

_______


Chồng mình không phải người mình từng yêu mãnh liệt nhất. Tình yêu mãnh liệt nhất đó đã mãi mãi dành lại cho người bạn trai năm 17 tuổi và mình biết rằng cả cuộc đời này thứ tình cảm đó sẽ không bao giờ sống lại, bởi mình sẽ không bao giờ 17 tuổi lần thứ hai.


Tình yêu mình dành cho chồng không mãnh liệt và cháy bỏng như thế. Nó như ngọn lửa nhỏ âm ỷ và bền vững. Chúng mình không nguyện thề sẽ chết vì nhau. Chúng mình mong được sống thật lâu khi có người kia bên cạnh.


Nhiều người lầm tưởng tình yêu đích thực phải là tình yêu có thật nhiều rung cảm, để lại những dấu ấn đậm sâu đến hết đời. Họ cứ mãi đi tìm tình yêu như thế mà quên mất rằng bản thân họ vẫn không ngừng lớn lên. Có những người lại mãi đau đáu nhớ về người yêu cũ năm 18 tuổi, trong khi gia đình đã đề huề, cho rằng đó mới là tình yêu vĩnh viễn của cuộc đời họ. Tâm trí họ mải đuổi theo những ám ảnh quá khứ và trượt ngã trong hiện tại.


Họ không biết rằng những ký ức năm 18 tuổi là những ký ức đậm sâu nhất, mối tình năm 18 tuổi là mối tình ám ảnh nhất và cả hai thứ đó sẽ theo chúng ta hết cuộc đời. Nếu không phải người đó mà là người khác, chỉ cần khi đó bạn 17-18 tuổi, thì mối tình đó dù thế nào cũng ám bạn cả đời thôi.


Những rung cảm có thể bắt đầu một mối tình, nhưng để gọi là tình yêu thì cần nhiều hơn những rung cảm. Rung cảm sẽ nhanh chóng qua đi (khoa học bảo giỏi lắm là 6 tháng, nhưng mình xông xênh cho các bạn hẳn 1 năm). Nếu mối quan hệ không phát triển thêm một tầng nào khác ngoài tầng rung cảm, người ta sẽ rời bỏ nhau khi rung cảm đó hết hạn sử dụng. Những người đổi bạn tình liên tục là những người gặp vấn đề kết nối nên họ không thể phát triển mối quan hệ lên những tầng cao hơn rung cảm.


Tình yêu ngoài rung cảm còn cần có sự gắn kết tinh thần, sự thấu hiểu, lòng biết ơn, sự hoà hợp lối sống và tương đồng tư duy. Nói như vậy không có nghĩa là cảm xúc không quan trọng. Nó vẫn là một phần không thể thiếu để duy trì một hôn nhân hạnh phúc, chỉ là nó không phải yếu tố duy nhất.


Quay lại trả lời câu hỏi ở đầu bài:


Có, mình có yêu chồng mình. Ngoài yêu còn có cả lòng biết ơn vì cả hai may mắn có nhau trong đời. Có cả sự phụ thuộc khi cùng nhau trải qua thăng trầm và luôn là bến đỗ tinh thần của nhau. Có cả lòng ngưỡng mộ lẫn nhau vì cách mà người kia đang sống.


Nếu không có chồng mình, chắc chắn mình vẫn sống được thôi.


Nhưng chắc là sẽ buồn lắm!

Kommentarer


bottom of page