top of page

Chị em cùng bố mẹ sinh ra có thể khác nhau đến thế nào?

Gia đình tôi có 3 chị em: chị gái tôi, tôi và em trai tôi. Dù cùng một bố mẹ sinh ra nhưng chúng tôi lại được sinh ra trong bối cảnh gia đình hoàn toàn khác nhau.

Chị cả sinh ra khi gia đình còn nghèo khó, tôi sinh ra khi gia đình bắt đầu vào giai đoạn phất lên, em trai sinh ra khi gia đình đã vào hàng giàu có số má ở tỉnh nhà. Trong khi chị cả phải trải qua tuổi thơ đầy khốn khó và thiếu thốn, tuổi thơ của tôi bắt đầu đầy đủ hơn thì tuổi thơ của em trai là dư thừa về vật chất.


Về tinh thần, cách chúng tôi nhận được sự quan tâm của bố mẹ cũng khác nhau. Chị cả sinh ra khi cả bố và mẹ còn là công nhân viên chức, lại là đứa con đầu tiên nên dù thiếu thốn về vật chất, tuổi thơ của chị lại may mắn hơn chúng tôi vì nhận được sự quan tâm và gần gũi của bố mẹ nhiều nhất. Sự thiếu thốn về vật chất luôn dễ nhận ra hơn sự thiếu thốn tinh thần. Nhìn hai đứa em lớn lên trong sung túc, không lúc nào mẹ tôi thôi xót xa cho chị. Vì vậy bà luôn cố gắng bù đắp cho chị bất cứ khi nào bà có thể.


Tôi sinh ra khi bố mẹ bắt đầu rời bỏ vị trí viên chức để ra ngoài buôn bán. Tôi nhớ tuổi thơ của mình là những ngày nhà không có tầng trệt, không có bếp cũng như phòng ăn dù nhà tôi những năm 1992 đã xây 4 tầng rộng rãi. Tầng trệt lúc nào cũng chất đầy hàng hoá, chỉ chừa lại một lối đi bé xíu đủ để mở cửa vào nhà và lách thẳng lên tầng trên. Mọi sinh hoạt ăn uống, nấu nướng đều ở bên nhà bà ngoại. Trong ký ức của mình, tôi không bao giờ thấy mẹ vào bếp nấu cơm, mà mẹ luôn dậy từ lúc tờ mờ sáng để mở cửa cho khách buôn vào lấy hàng đi, rồi lại sổ sách, điện thoại giao dịch đến tối mịt mới lên giường đi ngủ. Sống cùng một nhà nhưng tôi ít có cơ hội trò chuyện với mẹ. Đến giờ khi đã 30 tuổi, tôi vẫn không tài nào nhớ được thật ra đã có lần trò chuyện nào đúng nghĩa chưa, ngoài những cuộc nói chuyện chóng vánh xoay quanh việc học hành, trường lớp, hay những tội lỗi phá phách mà tôi gây ra.


Tuy vậy tôi có khá nhiều ký ức với bố vì bố bỏ cơ quan nhà nước sau mẹ. Lúc tôi bé, bố là người “rảnh” hơn nên thay mẹ chăm sóc tôi. Chơi với bố rất vui, nhưng bố dù thế nào cũng không thể dạy dỗ con gái những điều chỉ có mẹ làm được, cũng không thể kết nối với con gái theo cách của một người mẹ. Bề ngoài, có vẻ tôi là đứa may mắn nhất trong 3 chị em. Nhưng không ai biết được bên trong tôi khao khát được kết nối với mẹ đến thế nào. Tôi thể hiện những tính xấu như hay ghen tị, bắt nạt chị em, khiến cho mẹ càng “ghét" tôi hơn và khắc khẩu nhiều hơn, nhưng đó là cách duy nhất để tôi cảm thấy mình còn hiện diện trong mắt mẹ. Tôi đã lớn lên đầy đủ về vật chất, nhưng tinh thần thì không khác gì một mớ cỏ dại bạ đâu mọc đấy, cắt trụi lại mọc và chẳng bao giờ được cắt tỉa đàng hoàng.


Em trai tôi mới là đứa thê thảm. Từ khi nó biết nhận thức, gia đình tôi đã không có ngày nào hạnh phúc. Ít ra tôi còn biết được một gia đình dù bận rộn nhưng không đổ vỡ có hình hài như thế nào, thì em trai tôi chưa từng. Nó không biết đến một phiên bản gia đình lành lặn nào khác ngoài phiên bản cãi vã và bất đồng liên miên của bố mẹ tôi. Mẹ tôi luôn nói rằng nó là đứa bất hạnh nhất khi sinh ra trong bối cảnh gia đình như vậy. Vì thế, cách bà đối xử giữa chúng tôi có sự thiên vị rõ ràng. Tuy nhiên, những bù đắp về vật chất đó cũng không thể lấp đầy được lỗ hổng tinh thần mà em tôi mang theo từ khi biết nhận thức - cái lỗ hổng mà gia đình tôi và chính bản thân nó còn không nhận ra cho đến ngày nó rơi vào trầm cảm nặng. Nếu không phát hiện kịp thời, có lẽ em tôi đã làm đến cái giỗ thứ hai rồi.


Thật ra, tôi cũng từng rơi vào trầm cảm như thế và phải đi điều trị tâm lý nhưng không một ai biết. Trầm cảm với tôi giờ như một người bạn thân quen, lâu lâu lại ghé thăm một lần. Chỉ là tôi đã từng vượt qua được nên tôi dần chấp nhận nó như một phần cuộc sống của mình mà không còn sợ hãi như lần đầu.


Chị gái tôi là người đơn giản và nhân hậu. Chị ít khi nhớ dai một chuyện gì đó và luôn dễ dàng tha thứ cho người khác, dễ dàng kết nối với cha mẹ. Tôi là đứa có ranh giới cá nhân rõ ràng hơn và luôn sẵn sàng rời bỏ một mối quan hệ mình cảm thấy không phù hợp, việc kết nối với cha mẹ luôn khiến tôi gặp khó khăn. Em trai tôi thì không tin vào bất cứ mối quan hệ gắn kết nào, cũng chẳng có nhu cầu kết nối với bất cứ ai kể cả cha mẹ. Trong mắt người lớn, chị tôi là đứa trẻ hiền hoà, tôi là đứa trẻ xấu tính và ích kỷ, còn em trai là đứa trẻ vô cảm. Bạn có nghĩ rằng do tính cách trời sinh mà chúng tôi như thế không?


Dù thế nào, chị gái tôi cũng đã có 12 năm sống trong một gia đình lành lặn.
Dù thế nào, tôi cũng từng có 5 năm sống trong một gia đình ít cãi vã, xô xát, chỉ là thiếu kết nối thôi.
Còn em trai tôi, không có lấy một ngày yên ả.

Khi sóng gió ập xuống, chị gái tôi đã 12 tuổi. 12 năm được lớn lên không có tổn thương khiến chị phần nào dễ dàng hồi phục sau những sang chấn hơn chúng tôi. Tôi đỡ hơn em trai mình một chút nhưng không thể coi là lành lặn, tất cả chúng tôi làm gì có đứa nào lành lặn. Từ khi bước lên máy bay đi du học năm 17 tuổi, một mình tôi phải tự vật lộn với những vết thương của mình. Tôi không thấy sợ cảm giác cô đơn, vì tôi đã quen với nó từ khi còn là một đứa trẻ. Không phải chúng tôi không muốn vượt qua tổn thương của mình như chị cả, chỉ là hai đứa tôi không có khả năng làm được việc đó nếu không được trợ giúp. Giống như bạn không thể mong cầu một kết quả kinh doanh giống nhau trong cùng một bối cảnh thị trường giống nhau, nếu ngay từ đầu vốn liếng của các bên đã có sự chênh lệch rõ ràng.


Tại sao tôi lại kể cho bạn câu chuyện này?


Thứ nhất, để bạn biết rằng quá khứ luôn có ảnh hưởng sâu sắc đến hiện tại, quá khứ là thứ làm nên tính cách và con người của bạn ngày hôm nay, cũng như tất cả mọi người xung quanh. Vì vậy, hãy thông cảm và yêu lấy chính mình ngay cả khi bản thân đầy khiếm khuyết. Không ai trên đời có thể yêu bạn hơn chính bạn đâu. Nếu có thể, hãy thông cảm cho cả những người khác nữa.


Thứ hai, tôi muốn bạn biết rằng bố mẹ chúng ta có thể không cố tình làm tổn thương con cái, nhưng điều đó không có nghĩa là những tổn thương bạn trải qua không có thật. Sự thật vẫn là sự thật. Chúng ta không cần oán trách cha mẹ hay số mệnh của mình nhưng cũng không cần phủ nhận và trốn tránh tổn thương mình đã gặp.


Thứ ba, tuổi thơ của tôi và bạn đã qua đi rồi, không lấy lại được nữa, nhưng tuổi thơ của con tôi, của con bạn mới chỉ bắt đầu thôi. Nếu bạn có nhiều hơn 1 đứa con, xin đừng gắn nhãn và so sánh chúng với anh chị em của mình. Trẻ con chỉ là hình ảnh phản chiếu của những gì chúng đang được nhận thôi. Tính khí là trời sinh, nhưng tính cách là do tôi luyện mà thành.


Cuối cùng, hãy tha thứ! Không phải vì bất cứ ai mà vì chính bản thân bạn xứng đáng sống một cuộc sống bình an, không oán hận.


Ai rồi cũng xứng đáng được sống hạnh phúc thôi.


Comments


bottom of page