top of page

Chồng ngoại tình thì làm gì?

Tôi luôn thích những chàng trai cao một mét tám mấy, cơ bắp vừa phải, thư sinh, hiền lành. Thế mà tôi lại lấy một anh chồng ăn gian cao được mét bảy, bụng một múi tròn căng. Giá mà người cũng như cây, chỉ cần tưới nước bón phân thì cũng cao lên theo thời gian và mọc thêm cơ bắp thì tốt biết mấy.



Tối hôm trước, hai vợ chồng đang ngồi nói chuyện thì chồng tôi hỏi:

- “Nếu một ngày em gặp được người như em mong đợi, có tất cả mọi thứ em muốn từ ngoại hình đến tính cách. Em có bỏ anh không?”


Tôi đã phải nghĩ một lúc.


Ôi, chắc là những lúc tôi share ảnh Chris Evans rồi vừa ngắm vừa rớt nước dãi tùm lum, chồng tôi đã lo lắng lắm. Khi chồng tôi vẽ ra tình huống, tôi đã hình dung Chris Evans đến hỏi cưới mình làm vợ. Nói không thích thì là nói dối rồi. Tôi đã mê đắm người đàn ông ấy hết cả thanh xuân cơ mà.


Nhưng chắc chắn tôi sẽ từ chối thôi.


Gần 11 năm qua, kể từ khi chính thức bước vào mối quan hệ yêu đương với chồng mình, không phải tôi chưa từng gặp những người như tình huống chồng tôi kể. Tôi từng làm trong giới thời trang hơn 5 năm, những người đẹp như tranh vẽ tôi đã gặp nhiều vô số. Nếu muốn, tôi đã đi lâu rồi.


- “Anh nghĩ là 11 năm qua, em chưa bao giờ gặp người như thế à? Em đã gặp rất nhiều nhưng một trong những nguyên tắc của em là không phản bội.

Khi đánh hơi được ai là “gu mình”, em hạn chế tiếp xúc nhiều nhất có thể và không giữ liên lạc với họ sau khi dự án đã hoàn thành.

Nếu duyên phận bắt em phải gặp lại và nảy sinh tình cảm với họ, em sẽ chia tay với anh trước rồi mới tiến đến mối quan hệ mới. Nhưng sự thật là mỗi khi dự án kết thúc, không gặp lại nữa thì em cũng quên luôn.”


Ngày tôi đồng ý kết hôn với chồng mình, anh ấy không có gì ngoài việc có thể khiến tôi được là chính mình, khiến tôi cảm thấy bình an khi ở bên. Tất cả những người cao một mét tám mấy tôi đã gặp hay cả Chris Evans cũng không cho tôi được cảm giác đó.


Tôi đã trả lời chồng mình như vậy rồi hỏi ngược lại: “Thế còn anh thì sao?”

Chồng tôi trả lời: “Anh không chắc. Thật ra là anh không biết nữa, vì anh không thể tưởng tượng ra được.”


Câu trả lời này tôi đã biết trước rồi. Không có gì đáng thất vọng cả, rất thành thật. Giờ chồng tôi mà thao thao bất tuyệt về sự chung thuỷ đầy hứa hẹn thì tôi mới phải nghi ngờ.


Bạn sẽ hỏi tôi có lo lắng không. Tôi thành thật trả lời bạn là: “Không.”


Tại sao tôi lại phải lo lắng một thứ không thuộc tầm kiểm soát của mình? Tôi không thể nhốt chồng tôi vào một cái lồng rồi đậy kín lại, hi vọng anh ấy không gặp được hình mẫu hoàn hảo trong tưởng tượng.

Tôi cũng không thể ngăn tất cả những cô gái như thế đến gần chồng tôi nếu bản thân anh ấy đã cho phép, thậm chí mong muốn điều đó. Tôi lại càng không thể gọt giũa bản thân mình thành một thứ gì đó không phải mình, chỉ để giữ chồng.

Việc một người ngoại tình không phải do đối tượng thứ ba xuất hiện hay do người còn lại không biết “giữ”. Một người ngoại tình là do tư duy và lối sống của anh ta/ cô ta cho phép chuyện đó thôi.


Nếu một ngày chồng tôi ngoại tình thật, có lẽ tôi cũng không có nhu cầu tìm hiểu xem cô gái ấy là ai, có gì hơn tôi không. Những việc đó không hề quan trọng. Điều quan trọng là chồng tôi đã lựa chọn vi phạm ranh giới của tôi, vi phạm cam kết của chúng tôi từ ngày để nảy sinh mối quan hệ với cô gái ấy. Lúc này, người duy nhất có quyền quyết định vận mệnh cuộc hôn nhân này là tôi.


Đánh ghen hay trừng trị người thứ ba lại càng không. Tôi sẽ ngồi đánh phấn, tô son và đợi phán quyết của toà án.


Tất cả mọi thứ trên đời, cầm lên được thì đặt xuống được.


Tất cả mọi mối quan hệ trên đời, không còn tích cực nữa thì bỏ đi là được.


Comments


bottom of page