top of page

Chuỗi ngày bị con cái đô hộ của chúng ta còn lâu mới kết thúc!

Hồi con mình khoảng 1 tuổi rưỡi - 2 tuổi, đối diện với những cơn khủng hoảng và ăn vạ, mình luôn tự nhủ một câu mà đã nghe các chị đi trước truyền đạt lại rất nhiều: “Cố lên, tầm 4 tuổi nó đỡ hẳn”.


Còn mấy ngày nữa là con mình 4 tuổi rồi. Mình xin xác nhận những lời các chị nói là… điêu nha. Eo ôi trông xinh xắn thế mà đi lừa trẻ… trâu!!!



Nếu ngày xưa ăn vạ có thể dễ dàng đánh lạc hướng sang chuyện khác để nó quên đi, thì bây giờ không như thế nữa. Đánh lạc hướng từ lâu đã không có tác dụng. Mỗi lần đòi cái gì không được là nó đứng vừa khóc vừa… cãi bằng đủ thứ kinh nghiệm và lý lẽ nó tích góp được suốt 4 năm qua.


Nếu ngày xưa nó nói gì sai hay nói trống không, chỉ cần sửa là vanh vách nhắc lại theo, thì bây giờ nó hỏi lại một ngàn vạn lần là tại sao phải nói thế, tại sao với người lớn phải nói đầy đủ còn với bạn thì không cần, tại sao thiếu chủ ngữ lại là không lịch sự, mẹ vẫn hay nói thiếu chủ ngữ với bố tức là mẹ không lịch sự với bố à… Trời ơi, dạy con mà nó tát cho bôm bốp vào mặt luôn đó.


Nếu ngày xưa lời mình nói như thánh chỉ, nó tin ngay lập tức, tin bất chấp không nghi ngờ gì, thì bây giờ nó bắt đầu so sánh với lời bạn nó nói, cô giáo nó nói, sách nói (thế nên các bác đừng đánh giá thấp nội dung quyển sách mà các bác sẽ rước về nhà). Có gì không thống nhất là nó nhất quyết đổ cho mẹ nói sai. Mà các bác phải hiểu là bạn nó thì khác gì nó đâu cơ chứ. Toàn lũ “ranh con” 4 cái tuổi đầu mà làm như mình biết mọi thứ, kể cả chuyện xui nhau bốc bùn cho lên đầu để… trang trí. Thế mà nó vẫn khăng khăng là nó với bạn nó đúng, tôi sai.


Vô vàn những điều khó ưa khác mà chỉ cách đây 1 năm thôi, nó không hề như thế. Ví dụ:


- Bố mẹ nói không thưa, không đáp. Nhưng bố mẹ mà nhắc lại đến lần thứ 2 nó đã nhăn nhó bảo bố mẹ nói nhiều, con không phản đối nghĩa là con đồng ý rồi còn gì. Xem có tức ghê không?!


- Giao hẹn gì với bố mẹ xong đều cố tình làm trái, tìm mọi cách nhây ra để thử xem mình có thể kéo giãn giới hạn của ông bà già đến đâu.


- Trả treo, động cái gì cũng trả treo. Bảo ngồi vào bàn ăn thì nó cãi ngồi dưới đất vẫn ăn được sao phải vào bàn. Bảo không vẽ lên tường thì nó hỏi thế tường không để vẽ thì để làm gì.


- Thánh câu giờ, luôn có đủ các lý do hợp lý để trì hoãn những việc mà hôm nào cũng phải làm như tắm, đánh răng, đi ngủ. Mà tuổi này nó cáo lắm rồi, nó biết những lý do nào sẽ dễ được chấp nhận, ví dụ như đói, đau, mệt, ngứa, sắp xếp cặp sách, vv… chứ không còn là những lý do ngớ ngẩn như “vì con thích chơi thêm” giống hồi 2-3 tuổi đâu.


Ở lứa tuổi này, nó thể hiện sự độc lập rõ ràng trong suy nghĩ và cả hành vi. Những gì thích tự làm mà bố mẹ nhúng tay vào là không xong với nó. Ngược lại, có những việc rõ ràng làm được nhưng không thích thì vẫn có đủ các lý do hợp lý để không làm.


Ở lứa tuổi này, mình không còn là “dỗ trẻ con” nữa mà phải vừa dỗ trẻ con vừa tranh luận với một đứa tưởng mình là người lớn. Nếu luận điểm có lỗ hổng hoặc không đủ thuyết phục, mình sẽ bị hạ knock-out ngay lập tức. Mỗi ngày trôi qua đều cảm giác mình với nó như Luật Sư và Công Tố Viên tranh biện trên toà án vậy.


Hoá ra không có chuyện nó “đỡ hẳn”. Nó chỉ chuyển từ trạng thái này sang trạng thái khác. Ngày xưa không vừa ý thì nó khóc, giờ không vừa ý thì nó cãi. =.=


Tôi báo cho các bác biết thế để mà chuẩn bị tinh thần. Chuỗi ngày bị con cái đô hộ của chúng ta còn lâu mới kết thúc! CÒN LÂU!!!



Commenti


bottom of page