top of page

Chuyện đi học

Emma đã đi học được 7 tháng. Thú thực trường Emma đang học không phải là trường tốt nhất trong khu vực, các cô giáo cũng không đạt level cao như các cô ở trường khác. Điều này khiến mình trong suốt một thời gian dài đã phải đắn đo về chuyện có nên chuyển trường cho con hay không. Thực tế mình đã nộp đơn xin trường khác tốt hơn, các cô đạt level chứng chỉ cao hơn. Ngày chuyển trường thậm chí đã được ấn định, chỉ đợi đến ngày là chuyển.


Nhưng mình lại vẫn lăn tăn, nhưng nỗi lăn tăn lần này lại cứ mơ hồ, chẳng rõ là mình lăn tăn cái gì.



Một buổi sáng đưa con vào lớp, đi qua khoảng sân trước thì gặp một cô giáo ở lớp con. Cô hỏi:

- Vậy là Emma sẽ chuyển trường thật hả?

- Vâng, hết tháng này sẽ chuyển.

- Tôi thật sự buồn lắm. Chúng tôi rất yêu quý Emma. Giá mà con bé có thể ở lại.


Vừa nói mắt cô vừa rơm rớm, làm mình cũng rơm rớm theo. Lúc này mình đã nhận ra nỗi lăn tăn của mình là gì - chính là những cô giáo này. Mình tiếc những cô giáo chân thật và tình cảm này, dù level chứng chỉ của họ không cao bằng các cô ở trường khác đi nữa.


Con vào lớp rồi mình ra xe ngồi thừ ra một lúc. Mình nhớ lại tất cả những ngày con học ở đây, nhớ lại những buổi chiều đi đón vào giờ bất chợt, thấy cô đang ôm con và chơi trò “thơm nhau”, nhớ lại những khoảnh khắc mà khi nhìn vào mắt cô giáo, mình biết họ thực sự yêu quý con mình. Mình không bảo rằng các cô ở trường mới sẽ không tốt, nhưng mình tiếc những tình cảm của các cô giáo này.


Sáng hôm đó về nhà, mình đã viết mail xin lỗi trường mới vì mình quyết định không chuyển nữa. Cuối cùng, mình chọn yếu tố con người thay vì vật chất và bằng cấp. Con mình vẫn đang rất vui vẻ ở đây, tại sao lại phải đi? Nếu một ngày mình lo lắng về yếu tố giáo dục như các bài học hay cách dạy của các cô chưa đủ tốt, thì có lẽ vẫn chưa phải bây giờ. Nhìn vào sự phát triển của con so với các bạn, mình chưa thấy có gì đáng lo lắng cả. Sau tất cả, bố mẹ mới là người thầy gần nhất và có ảnh hưởng nhiều nhất.


Sau tất cả, tình yêu vẫn là thứ quan trọng hơn, ít nhất là đối với mình.


P/s chuyện ngoài lề:


Ở lớp Emma có một cô đặc biệt gần gũi với nó. Vừa rồi cô ấy đi nghỉ 2 tuần, đến khi cô quay lại đã bị Emma dỗi kiểu: “Cô bỏ người ta đi đâu mà lâu thế? Người ta giận đây nè”. Thế là nó lơ cô nửa buổi dù cô tìm mọi cách làm lành. Phải đến khi cô bế bạn khác thì nó mới chạy một mạch vào giành, kiểu “cô của tao chứ của mày đâu”


Thôi cứ yêu quý cô giáo thế là mẹ yên tâm.

Comments


bottom of page