top of page

Chuyện bỏ bỉm

- Lưu ý: đây là một post kể chuyện tào lao bí đao, không có giá trị kiến thức -


Emma nhà mình đã được đúng 2,5 tuổi (30 tháng) mà vẫn mặc bỉm. Không phải là mình không muốn tập cho con bỏ, mà mùa đông bên này vừa lạnh vừa kéo dài. Mùa hè được có 2-3 tháng ấm áp thôi, còn lại 9 tháng thời tiết cứ ủ dột lạnh teo hết các thứ vào. Mấy lần tập mà thấy nó ướt tè le giữa trời lạnh mình không nỡ.


Trời ấm ấm một chút thì lại chuyển trường, sang chấn tâm lý đôi chút. Sau 1 tháng đi học trường mới, tâm lý đã có vẻ ổn định hơn nên đầu tuần vừa rồi mình có đến bàn với cô giáo chuyện tập bỏ bỉm. Cô giáo nói thế này:

- Emma hoàn toàn chưa sẵn sàng đâu. Con bé chưa có một dấu hiệu gì của việc sẵn sàng cai bỉm. Tôi biết là cô rất sốt ruột vì con đã 30 tháng. Nhưng làm ơn hãy yên tâm, mỗi đứa trẻ có mốc riêng của nó. Nếu chúng ta vội vàng, việc cai bỉm thậm chí sẽ kéo dài và mất thời gian hơn nhiều so với việc để đến đúng thời điểm. Con bé mới chuyển đến đây, có quá nhiều thứ khiến nó căng thẳng. Có thể cô thấy con đã vui vẻ với trường mới, nhưng bên trong chưa chắc tâm lý con đã hoàn toàn ổn định đâu. Tôi thật sự khuyên cô nên chờ thêm một thời gian nữa. Mỗi lúc chỉ nên làm một thứ thôi. Đừng khiến con bị căng thẳng quá.


- Nhưng tôi nghe nói không nên để quá 3 tuổi vì sẽ khó khăn hơn. Không phải vậy sao cô giáo?

- Tôi đã làm việc với trẻ mẫu giáo 15 năm nay rồi. Sách vở chỉ để tham khảo thôi. Mỗi đứa trẻ sẽ có thời điểm của riêng nó. Tin tôi đi, con cô chưa sẵn sàng để làm việc này đâu. Tất nhiên tôi chỉ khuyên cô thế, còn quyết định hoàn toàn là ở cô. Nếu cô vẫn quyết định làm, chúng tôi vẫn hỗ trợ hết sức có thể.


Bỏ bỉm cho con.

Tất nhiên là mình nghe lời cô giáo, vì mình cảm thấy mình không đủ chuyên môn trong lĩnh vực này bằng họ. Có thể nhiều người sẽ nghĩ “cái bọn Tây” này sao mà lắm chuyện, bày vẽ, chắc lười nên muốn trì hoãn, vv... Là một người đề cao sức khoẻ tinh thần, mình sẽ không tranh cãi hay nguỵ biện gì về vấn đề này cả. Mỗi người có cách nuôi con riêng của họ, mình cũng có cách nuôi con riêng của mình.


Chỉ cần hai mẹ con mình hạnh phúc tức là mình đang làm đúng rồi đấy thôi. Ai nói gì kệ họ. Ai giỏi hơn thì cũng tốt cho họ.

Làm mẹ là làm cả đời. Con chưa sẵn sàng thì mẹ sẽ cùng đợi với con.


- Update -

Từ ngày con tôi thành Giáo Sư Ỉ.A Học, có công trình nghiên cứu riêng về sự nghiệp đi ỉa của nó, tôi quên mất hôm nay là vừa tròn tháng kể từ ngày nó bỏ bỉm thành công :))


Sau post lần trước tầm 2 tuần, mình và cô giáo đã thống nhất tập bỏ bỉm cho Giáo Sư Ỉ.A Học (GSIH), do một hôm nó ngủ cả đêm dậy bỉm vẫn khô nguyên, thả vào nhà tắm rửa deet thì xả lũ ầm ầm. Chứng tỏ khả năng nhịn của GSIH đã đạt đến một tầm cao mới, dấu hiệu đã sẵn sàng bỏ bỉm.

Bắt đầu bằng việc GSIH vẫn mặc bỉm bình thường, nhưng cô giáo sẽ gọi đi bô mỗi 1,5 - 2h. Sau 1-2 ngày bỉm khô hoàn toàn thì tháo bỉm và vẫn canh giờ gọi đi toilet. Về nhà mẹ vẫn cho mặc bỉm vì cầu thang ở nhà là thảm, và… lười :)) Chỉ dặn khi nào con buồn thì con gọi để mẹ cho đi bô.

Sau giai đoạn canh giờ gọi đi thì đến giai đoạn GSIH nhận biết được cảm giác khi chuẩn bị tè hoặc ị nên biết gọi, biết được cảm giác tè dầm thì ướt và nóng nên cố nín. Thế là coi như tốt nghiệp.

Nghe thì tưởng lâu nhưng thật ra mất đúng 1 tuần và 2 lần “tai nạn” lũ tràn bờ đê thôi. Đúng như cô giáo nói, đến khi nó sẵn sàng thì một nốt nhạc là xong. Không cần phải vội rồi đái ỉa tùm lum, cả nhà mất hết tình đoàn kết với nhau ra :)))

Ai rồi cũng đến lúc bỏ được bỉm thôi. Đừng lo lắng :))

Comentários


bottom of page