top of page

Chuyện ly hôn


Mình đang đọc dở cuốn “Toxic Parents” của Susan Forward, bản dịch tiếng Việt là “Cha mẹ độc hại”. Tác giả là một bác sĩ tâm lý và cuốn sách được viết dựa trên những trải nghiệm của bà với chính các bệnh nhân của mình.


Hôm qua mình đọc tới câu chuyện của Ken.


Ken là một thanh niên nghiện ma tuý. Bố mẹ Ken ly hôn khi cậu còn nhỏ. Ban đầu mọi thứ đều ổn, dù cậu cũng khá buồn vì không còn được ở chung nhà với bố nữa. Bố vẫn đến đón cậu mỗi cuối tuần, họ lại cùng nhau làm những việc cha và con trai hay làm như chơi thể thao, xem đá bóng, vv... Nhưng rồi các cuộc gặp thưa dần, và dần dần bố không còn đến đón cậu nữa. Cậu bé Ken vẫn ngồi đếm ô tô bên cửa sổ mỗi cuối tuần, nhưng bố không còn đến nữa.


Với những đứa trẻ, cha mẹ không bao giờ là người xấu và việc buộc một đứa trẻ phải căm ghét cha hay mẹ mình là một việc làm độc ác. Đứa trẻ có thể ghét cha vì mẹ, ghét mẹ vì cha, nhưng khi chỉ có một mình, thực sự cảm thấy rất tủi thân.

Khi biết bố đã có gia đình mới, Ken đã rất buồn nhưng cậu không hề từ bỏ niềm tin rằng mình vẫn là một người quan trọng đối với bố, rằng bố vẫn yêu thương và cần mình. Cậu đã đợi suốt nhiều năm, để đến khi đủ tuổi, tự bắt xe đi nhờ suốt 14h đồng hồ để đến gặp bố, với những hình dung tươi đẹp.


Nhưng cậu thật sự đã thất vọng.


Những đứa trẻ dù thế nào cũng luôn tìm cách tha thứ cho cha mẹ mình, dù họ có tệ đến đâu, có làm chúng tổn thương đến đâu, vô tình hay cố ý. Việc này đc gọi là “tự phủ nhận”. “Tự phủ nhận” giúp xoa dịu đứa trẻ khi phải đối mặt với sự thật rằng cha mẹ chúng không tốt.

Cha mẹ chính là hình mẫu thu nhỏ của xã hội đối với những đứa trẻ trong những ngày ấu thơ. Không một ai muốn tin hình mẫu của mình đã sai. Cách cha mẹ đối xử với nhau, đối xử với người khác, đối xử với con, sẽ hình thành nên tiềm thức về xã hội của đứa trẻ. Không phải ngẫu nhiên mà những cô bé có cha nghiện rượu, lớn lên lại lấy một người chồng nghiện rượu; cũng như những cậu bé căm ghét khi thấy mẹ bị bạo hành, nhưng khi lấy vợ lại vẫn trở thành người đàn ông vũ phu...


Tha thứ là một chuyện, bản thân đứa trẻ lớn lên với tâm hồn thương tổn, lệch lạc, có thể sống cuộc đời bình an hay không, lại là chuyện khác. Không phải ai cũng như Ken, rất nhiều người vẫn trưởng thành nhưng mang theo những thương tổn bên trong mà không ai thấy được.


Quay lại với câu chuyện của Ken, cậu không hề thù ghét cha mẹ, cũng không tìm đến ma tuý để trả thù bất kì ai. Chỉ đơn giản ma tuý giúp cậu quên đi nỗi đau bị phủ nhận, quên đi hình tượng người cha đã sụp đổ, quên đi thực tại nghiệt ngã rằng cậu đã bị cha mình bỏ rơi, quên đi nỗi sợ hãi rằng đến một ngày mình cũng sẽ thành người đàn ông bỏ rơi gia đình như cha mình. Ken đã cai nghiện nhiều lần, nhưng chính cậu lại tự quay trở lại.


Từ trước đến nay, mình chưa bao giờ nhìn thấy được ảnh hưởng từ một gia đình đổ vỡ lên những đứa trẻ lại khủng khiếp đến vậy. Không phải từ việc không được sống cùng một trong hai, cũng không phải từ việc bố mẹ có gia đình mới, mà chính là cảm giác bị bỏ rơi, nỗi đau khi niềm tin sụp đổ mới là thứ có thể giết chết một cuộc đời. Có nhiều người sẽ chỉ nhìn thấy Ken là một thanh niên hư hỏng, ích kỷ, không đặt mình vào cha mẹ mà suy nghĩ đúng sai, tự huỷ hoại cuộc đời. Nhưng có ai đặt họ vào Ken không?


Chuyện ly hôn

Đến đây, mình không còn muốn tranh cãi xem ly hôn và không ly hôn, thế nào mới tốt. Những đứa trẻ sống trong một gia đình bố mẹ không hạnh phúc, ngày ngày cãi vã hoặc chiến tranh lạnh, bỏ rơi con cái, cũng bất hạnh không kém những đứa trẻ có cha mẹ ly hôn. Thậm chí cuộc sống của chúng còn tồi tệ hơn những đứa trẻ cha mẹ ly hôn nhưng vẫn được yêu thương, quan tâm.


Vấn đề không nằm ở chuyện ly hôn hay không. Vấn đề nằm ở cách chúng ta đối xử với nhau mỗi ngày, ở tình yêu và trách nhiệm của chúng ta với những đứa trẻ.


Trước khi làm bất kì việc gì, xin hãy nghĩ đến những đứa trẻ. Những việc này không cần phải to tát như ly hôn, vì ly hôn chỉ là bước cuối cùng để bước qua một cây cầu sắp đổ. Những việc này bao gồm những điều nhỏ nhặt như to tiếng với bạn đời, nói xấu bạn đời với con, lôi kéo con vào bất hoà giữa hai người, bắt con lựa chọn hoặc mẹ hoặc cha, hằng ngày than thở mình đã vì con mà bất hạnh đến thế nào hay hi sinh ra sao. Hay có thể hiểu đơn giản là bất kì việc gì có thể đẩy cuộc hôn nhân của mình cũng như cuộc đời của con đến bất hạnh.


Người lớn có thể dễ dàng lựa chọn môi trường sống cho mình, không thích việc này có thể chuyển việc khác, không ưa hàng xóm này có thể chuyển nhà khác, không còn yêu người bạn đời này có thể xây dựng tổ ấm mới... Nhưng những đứa trẻ thì không như vậy.
Chúng không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải tiếp tục đối mặt, tiếp tục tổn thương...

Comments


bottom of page