top of page

Cô Bé Lọ Lem - Cinderella



 

Lọ Lem là một cô bé rất hiếu động, mỗi ngày đều chạy ra ngoài khám phá những trò chơi mới, làm bạn với chim muông, thú rừng nên người lúc nào cũng lấm lem. Vì thế Lọ Lem là cái tên mà mọi người đặt cho cô bé.


Lọ Lem lớn dần lên, chẳng mấy chốc đã 18 tuổi. Nàng vẫn hồn nhiên và luôn bận rộn với nhiều kế hoạch như ngày còn bé. Một ngày, gia đình nàng nhận được thiệp mời dự tiệc từ Hoàng Gia với nội dung tìm vợ cho Hoàng Tử. Tất cả các cô gái trong Vương quốc đều được mời đến tham dự.


Lọ Lem rất muốn đi dự tiệc, từ nhỏ nàng chưa bao giờ được bước chân tới cung điện cả. Chính vì thế, nàng phân vân không biết cần phải chuẩn bị những gì, thêm nữa, nàng cũng còn rất nhiều việc đang làm dở.


Mẹ nói:


- "Từ nay đến bữa tiệc vẫn còn 1 tuần nữa. Con có thể sắp xếp những việc cần làm trước khi bữa tiệc diễn ra. Con sẽ cần váy áo đẹp, một đôi giày và một cỗ xe đưa con đến. Bên cạnh đó, nếu muốn đi dự tiệc, con cần thu xếp về nhà sớm để còn sửa sang, trang điểm nữa nhé."


Lọ Lem vâng lời mẹ. Nhưng rồi ngày nào nàng cũng mải chơi với các bạn chim muông và khám phá những điều thú vị nên chẳng mấy chốc đã quên cả ngày tháng. Chiều tối hôm diễn ra yến tiệc, Lọ Lem mới sực nhớ ra và hớt hải chạy về nhà. Đã đến giờ mở tiệc mà nàng chẳng kịp chuẩn bị bộ váy áo nào cả, người vẫn lấm lem bùn đất. Lọ Lem buồn quá, ôm mặt khóc tu tu.


Mẹ mở cửa bước vào và đưa cho Lọ Lem một bộ váy áo lộng lẫy kèm đôi giày pha lê lấp lánh:


- "Mẹ đã giúp con chuẩn bị rồi đây. Lần sau, con hãy nhớ sắp xếp công việc của mình hợp lý hơn nhé. Xe đang đợi ở ngoài cửa, con sửa soạn khẩn trương còn đi dự tiệc. Con nhớ trở về nhà trước 12 giờ đêm nhé, về muộn sẽ rất nguy hiểm."


Lọ Lem cảm thấy vô cùng biết ơn mẹ. Nàng tự hứa với bản thân lần sau sẽ sắp xếp công việc của mình để không phải cuống cuồng như hôm nay nữa. Nếu không có mẹ, chắc chắn Lọ Lem đã phải bỏ lỡ bữa tiệc rồi. Có mẹ để dựa vào thật hạnh phúc biết bao!


Trong bữa tiệc, Lọ Lem khiêu vũ với Hoàng Tử. Hai người trò chuyện với nhau rất lâu đến nỗi quên cả thời gian. Bỗng tiếng chuông đồng hồ vang lên, báo hiệu đã 12 giờ rồi. Lọ Lem nhớ lời mẹ dặn nên cuống cuồng chạy như bay về nhà, đến nỗi rơi cả một chiếc giày.


 

Hoàng Tử rất thích Lọ Lem nên sau khi nhặt được chiếc giày nàng bỏ lại liền lập tức tuyên bố: “Ai đi vừa chiếc giày này sẽ trở thành vị hôn thê của Hoàng Tử".


Tất cả các cô gái trong Vương quốc đều được thử giày nhưng không một ai đi vừa chiếc giày pha lê đó cả. Người duy nhất đi vừa giày chỉ có Lọ Lem, nhưng nàng lại từ chối thử giày.


Lọ Lem chỉ muốn đi dự tiệc để xem cung điện nguy nga kia bên trong thế nào, một bữa tiệc của Hoàng Gia được tổ chức ra sao. Nàng không có ý định kết hôn ở tuổi 18, cho dù đó có là Hoàng Tử đi chăng nữa. Nàng còn phải vào Đại Học, đi đến những chân trời mới, thử sức với những điều nàng luôn ấp ủ.



Lọ Lem kiên định với kế hoạch cuộc đời mình, không để ai hay bất cứ sự kiện bất ngờ nào quyết định hôn nhân của nàng cả. Nàng có thể thử hẹn hò với Hoàng Tử và quyết định nếu thấy chàng phù hợp, nhưng ngay lập tức kết hôn chỉ vì đó là Hoàng Tử thì nàng không muốn. Lọ Lem biết rằng mình chưa sẵn sàng kết hôn. Nàng sẽ học cách lo cho bản thân thật tốt trước khi xây dựng gia đình.


Hơn cả, Lọ Lem không muốn kết hôn với một người chỉ sau một lần gặp gỡ và chỉ vì đi vừa một chiếc giày, cho dù đó có là Hoàng Tử. Nếu Hoàng Tử trân trọng nàng, chàng sẽ không tuyên bố “bất kỳ ai đi vừa chiếc giày sẽ trở thành hôn thê của Hoàng Tử". Người chàng muốn kết hôn chỉ là một cô gái đi vừa chiếc giày pha lê chàng nhặt được mà thôi.


Nàng Lọ Lem tin rằng thế giới ngoài kia sẽ còn rất nhiều người khác phù hợp hơn với nàng, muốn ở bên nàng vì chính con người nàng chứ không phải vì nàng đi vừa một chiếc giày pha lê.


Lọ Lem vẫn tiếp tục là một cô gái vui vẻ, ngày ngày làm bạn với chim muông, thú rừng, thay vì bước vào cung điện xa hoa với hàng ngàn phép tắc. Nàng chọn là chính mình thay vì cuộc sống giàu sang mà tất cả mọi người mơ ước.


Nhiều năm sau, Lọ Lem kết hôn với một chàng trai bình thường nhưng cả hai rất yêu thương nhau. Họ có với nhau những đứa con và một cuộc sống bình yên, hạnh phúc.


Chúng ta không cần phải kết hôn với Hoàng Tử hay đạt được điều gì đó vĩ đại mới được hạnh phúc. Hạnh phúc luôn ở trên từng quãng đường chúng ta đi. Chỉ cần chúng ta trân quý bản thân mình, chúng ta sẽ đều có khả năng tự tạo ra và quyết định hạnh phúc của chính mình.

 

Dành cho cha mẹ:

Bữa tiệc bất ngờ trong câu chuyện là hình ảnh ẩn dụ của việc những cô gái lấy chồng chỉ vì đã đến tuổi cập kê. Ngay cả khi họ chưa sẵn sàng, rất nhiều người trong số họ vẫn nhắm mắt đưa chân bước vào hôn nhân chỉ vì đã đến tuổi, vì đối phương có điều kiện tốt. Giống như Lọ Lem chỉ muốn đến dự tiệc nhưng chẳng may lại vấp phải bữa tiệc mà tất cả mọi người đến chỉ vì muốn kết hôn với Hoàng Tử.


Chiếc giày pha lê ngụ ý cho những tiêu chuẩn mà xã hội và gia đình đòi hỏi ở người phụ nữ. Thực tế cho thấy nhiều người đàn ông kết hôn chỉ vì người phụ nữ đó có đầy đủ tiêu chuẩn để trở thành vợ hiền dâu thảo, bất chấp họ không hợp nhau về nhiều mặt. Nhiều người phụ nữ phải hy sinh ước mơ, cá tính của mình để trở thành hình mẫu mà xã hội và cha mẹ họ mong muốn. Giống như những cô gái trong bản truyện gốc thậm chí đã phải gọt chân với hi vọng được Hoàng Tử lựa chọn.


Đừng nuôi dạy con cái chúng ta trở thành những cô bé, cậu bé phải làm tổn thương chính mình để được chấp nhận, được thành công. Hãy luôn nhắc con rằng con có thể sống như nàng Lọ Lem trong câu chuyện này: tự tin, dám là chính mình và đủ can đảm tự quyết định vận mệnh.

Đừng quên mẹ của Lọ Lem vẫn luôn ở phía sau dang tay đỡ lấy cô con gái vụng về, chẳng giống ai. Chưa một lần bà can thiệp vào kế hoạch lẫn những ưu tiên của Lọ Lem, bà chỉ ở bên hướng dẫn và trợ giúp khi nàng cần. Được bước chân vào bữa tiệc Hoàng Gia có thể thay đổi vận mệnh con gái và cả gia đình bà, nhưng nếu con gái bà mải chơi đến quên cả bữa tiệc, tức là nàng ấy không coi trọng việc bước vào Hoàng Gia đến thế. Với bà, hạnh phúc của con gái quan trọng hơn trở thành thông gia với Nhà Vua.


Làm cha mẹ xin đừng mang tương lai của con cái ra để nguỵ biện cho mong cầu của bản thân. Con cái không phải là cuộc đời nối dài của cha mẹ, cũng không có nghĩa vụ hoàn thành ước mơ cha mẹ đã không đạt được.

 

Truyện thuộc bản quyền của Alicia Vu, chỉ được đăng duy nhất tại website www.aliciavu.com. Vui lòng không sao chép, sửa chữa, phát hành lại dưới mọi hình thức khi chưa được tác giả thông qua.


4 Comments


Thuy Trang
Thuy Trang
Jun 07, 2022

Em thích nhân vật mẹ. Cũng là dặn con phải làm việc nhà rồi mới đc đi chơi, nhưng ”mẹ“ ở đây theo kiểu hướng cho con biết tự lập kế hoạch, chủ động trong cv. Nếu con ko thể làm thì mẹ vẫn sẵn sàng hỗ trợ (chuẩn bị váy áo cho con), chỉ cần con vui vẻ, bình tĩnh, an yên lớn lên theo cách của con là được <3

Like

Hay quá ạ! Cảm ơn chị vì câu truyện này ạ!

Like

Câu chuyện phù hợp với xã hội hiện đại. Xúc tích, cô đọng được các ý cho ba mẹ và con cái luôn 👏

Like

Nội dung truyện ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề, phần "Dành cho ba mẹ" bên dưới truyền tải thông điệp rõ ràng. Hay lắm chị!

Like
bottom of page