top of page

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé được mẹ đan cho chiếc khăn màu đỏ. Cô bé thích lắm nên quàng khăn suốt ngày. Vì thế, người dân trong làng đặt cho cô bé cái tên là Khăn Đỏ.


Một hôm, mẹ làm một mẻ bánh rất thơm ngon và nhờ Khăn Đỏ mang bánh đến cho bà ngoại. Để đi đến nhà bà ngoại sẽ có hai con đường: một đường vòng và một đường tắt. Đường vòng là đường đi qua làng, tuy xa nhưng sẽ an toàn hơn. Đường tắt là đường đi qua rừng, tuy gần hơn nhưng có thể gặp chó sói.


Mẹ dặn đi dặn lại:


- "Con nhớ đi đường vòng qua làng, đừng đi qua rừng vì có thể gặp chó sói đấy."


Khăn Đỏ vâng dạ, nhưng khi ra khỏi nhà lại gặp một bạn thỏ rất xinh. Khăn Đỏ liền quên luôn lời mẹ dặn mà mải miết chạy theo bạn thỏ. Đến khi dừng lại, Khăn Đỏ đã thấy mình đang ở bìa rừng rồi. Lúc này Khăn Đỏ mới sực nhớ lời mẹ dặn.


Nhưng bạn thỏ đáng yêu lại chạy tuốt vào trong rừng. Khăn Đỏ không có thời gian nghĩ nhiều nên lập tức chạy theo, sợ rằng bạn thỏ sẽ biến mất. Chạy được một lúc thì Khăn Đỏ thấm mệt nên ngồi nghỉ dưới gốc cây. Lúc này, chó sói từ xa tiến đến.


- "Khăn Đỏ ơi, bạn đang đi đâu thế?"

- "Tớ đang trên đường đến nhà bà ngoại."

- "Bạn đến nhà bà để làm gì?"

- "Tớ mang bánh đến cho bà. Nhà bà tớ ở bên kia khu rừng ấy. Chi cần đi một lúc là sẽ đến thôi."


Chó sói nghe thấy thế, hí hửng chạy thật nhanh đến nhà bà. Lúc này bà đang đi vắng. Chó sói cạy cửa vào nhà, lấy quần áo của bà mặc rồi chui lên giường đắp chăn, giả vờ là bà ngoại.


Khăn Đỏ đến và đẩy cửa vào nhà:


- "Bà ơi, cháu mang bánh đến cho bà đây."


Chó sói nằm trên giường, giả vờ là bà ngoại:


- "Cảm ơn cháu, cháu hãy để bánh ở đó và về đi. Bà đang mệt nên muốn nằm nghỉ một chút."


Khăn Đỏ thấy đáng nghi, hỏi:


- "Bà ơi, giọng bà hôm nay sao ồm thế?"

- "Vì bà đang bị ốm nên giọng bà ồm ồm thôi."


- "Bà ơi, sao chân tay bà hôm nay to thế?"

- "Chân tay bà to để bà ôm cháu được chắc hơn."


- "Bà ơi, sao mắt bà hôm nay to thế?"

- "Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn."


- "Bà ơi, sao miệng bà hôm nay to và nhiều răng thế?"

- "Miệng bà nhiều răng để bà… ĂN HẾT GIỎ BÁNH CỦA CHÁU!"


Nói rồi chó sói xông ra giằng lấy giỏ bánh trên tay Khăn Đỏ và ăn hết sạch. Khăn Đỏ hoảng hốt nên khóc oà lên. Đúng lúc này thì bà về.


Chó sói thấy bà về, sợ quá định trốn ra bằng cửa sổ nhưng không kịp. Chó sói đã bị bà tóm được. Bà nói:


- “Sói con, tại sao cháu lại đóng giả bà?”


Sói run rẩy trả lời:


- “Cháu… cháu thấy bánh thơm ngon quá. Đúng lúc cháu lại đang đói nên cháu…”


Bà từ tốn nói:


- “Cháu có thể hỏi bạn Khăn Đỏ một cách đàng hoàng, đúng không? Nếu cháu hỏi, bà tin là Khăn Đỏ sẽ không hẹp hòi với cháu đâu.”

- “Nhưng đó là bánh của bà. Khăn Đỏ sẽ không đồng ý đâu.”

- “Vậy thì cháu có thể hỏi bà mà. Bà đã từng cho cháu ăn bánh rất nhiều lần, không phải sao?”

- “Cháu… cháu xin lỗi bà. Tớ xin lỗi Khăn Đỏ.”


Bà quay sang Khăn Đỏ:


- “Hôm nay mẹ đã dặn cháu đi đường rừng sao?”


Khăn Đỏ lí nhí:


- “Không ạ, mẹ bảo cháu đi đường làng, nhưng cháu mải đuổi theo bạn thỏ nên đã đi vào rừng.”

- “Hôm nay cháu đã rất may mắn vì chỉ gặp bạn sói con, lại là bạn sói mà bà biết nên bạn ấy chỉ ăn hết giỏ bánh. Cháu đã có thể gặp nguy hiểm khi đi qua rừng, cháu có biết không?”

- “Cháu… cháu xin lỗi bà.”

- “Hai cháu đã biết lỗi rồi thì từ nay đừng lặp lại chuyện này nữa nhé. Bây giờ chúng ta hết bánh để ăn rồi. Bà đói quá! Bạn nào muốn vào bếp cùng bà làm bánh nào?”


Sói con và Khăn Đỏ reo lên vui sướng và cùng bà vào bếp làm bánh. Những chiếc bánh thơm ngon lại được nướng lên và bưng ra, lấp đầy chiếc bụng đói của 3 bà cháu.


Sau hôm nay, bạn Sói con đã nhớ rằng mình nên hỏi lịch sự và đàng hoàng nếu muốn được ăn bánh, thay vì đóng giả làm bà để lừa Khăn Đỏ. Còn Khăn Đỏ cũng đã nhớ lời mẹ dặn, không vì mải chơi mà đi qua khu rừng để gặp nguy hiểm nữa.


dành cho cha mẹ.

Chó sói trong bản truyện gốc đã ăn thịt cả bà và Khăn Đỏ, cuối cùng bị bác thợ săn bắn chết và mổ bụng. Khăn Đỏ thực ra chỉ là một đứa trẻ và trẻ con thì mau quên do não bộ của chúng chỉ phát triển đến thế. Việc hù dọa trẻ con không khiến chúng bớt mau quên, mà chỉ khiến chúng sợ hãi và thui chột. Mẹ của Khăn Đỏ là người lớn, ý thức được thế giới ngoài kia nguy hiểm thì việc bà cần làm là đi cùng Khăn Đỏ hoặc tự mình mang bánh đến, thay vì giao cho đứa trẻ và hù doạ chúng để chúng phải chịu trách nhiệm khi chưa đủ nhận thức.


Bản truyện này đã được giảm bớt sự đáng sợ. Thay vì là một con sói độc ác và mưu mô, chó sói giờ đây chỉ là một đứa trẻ nghịch ngợm. Trong cuộc sống chúng ta vẫn thường xuyên gặp những đứa trẻ như vậy. Thay vì trừng phạt hay tẩy chay chúng, hãy từ tốn dạy bảo hướng dẫn cho chúng cơ hội được sửa sai.


Những người độc hại khi trưởng thành đều xuất phát từ những đứa trẻ ngày xưa không được ai đón nhận, không được tin tưởng và không được cho cơ hội. Họ chưa từng được trải qua cách giáo dục nào lành mạnh hơn, bao dung hơn nên đó là tất cả những gì họ biết và có thể làm.


Giáo dục khắc nghiệt không giúp cho những đứa trẻ trở nên kiên cường hơn mà chỉ khiến chúng trở nên cứng rắn. Sự kiên cường phải được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương và sự thấu hiểu. Nếu sự kiên cường như những sợi dây dẻo dai, có thể uốn mình theo nghịch cảnh, thì sự cứng rắn chỉ như những hòn đá, cô độc đối đầu với tất cả để rồi vỡ vụn.


Chúng ta chắc không ai muốn con mình như những hòn đá, đúng không?

 

Truyện thuộc bản quyền của Alicia Vu, chỉ được đăng duy nhất tại website www.aliciavu.com. Vui lòng không sao chép, sửa chữa, phát hành lại dưới mọi hình thức khi chưa được tác giả thông qua.



1 comentario


Ho Suong
Ho Suong
04 jul 2022

cám ơn tác giả, tối nay về kể con nghe liền mới được hihi

Me gusta
bottom of page