top of page

Con có quyền tức giận chứ

Chiều hôm qua, vì bố quên mang xe đạp đi đón nên con mình đã rất bực tức. Mình ngồi ngoài ô tô đợi hai bố con mà còn nghe thấy tiếng con khóc bắt đền bố dù chả thấy người đâu. Nó cứ đứng khóc ầm ỹ ở cổng trường, vừa khóc vừa hét lên:


- “CON MUỐN ĐI XE ĐẠP TỪ TRONG LỚP RA Ô TÔ!!!”


- “Bố xin lỗi vì đã quên cầm xe đạp của con vào. Bây giờ con có muốn đi xe đạp từ đây ra xe không?”


- “CON MUỐN ĐI XE ĐẠP TỪ TRONG LỚP RA Ô TÔ!!!”


- “Cửa đã đóng rồi, mình không quay lại được nữa. Bây giờ mình chỉ có thể đi từ đây thôi. Ngày mai bố sẽ nhớ mang xe đạp vào đón con để con đi từ trong lớp ra nhé.”


- “CON MUỐN ĐI XE ĐẠP TỪ TRONG LỚP RA Ô TÔ!!!”


Hai bố con cứ như thế mấy trận lượt đi và lượt về, ngay trước cổng trường không biết bao nhiêu người qua lại.


Còn tôi, tôi ngồi im.



Vấn đề là của 2 người đó, tôi không nên xen vào, cũng không có tư cách gì để xen vào.


Người bố tần tảo (nhưng lại hay quên) sau mấy trận đấu khẩu thì bắt đầu rơi vào trạng thái 3 phần nhẫn nhịn, 7 phần bất lực. Tôi đang đợi xem chừng nào thì ông ấy quát ầm lên. Tình trạng này đã kéo dài 20 phút rồi. Đứa con bắt đầu lên level combat, vừa khóc vừa lao vào đánh bố, mặt mũi đỏ gay đỏ gắt, nước mắt đầm đìa. Nhưng ô kìa! Người đàn ông ấy vẫn đứng nhìn con khóc mà không quát lên tiếng nào.


Và rồi ông ấy ôm con vào lòng. Đứa con vẫn nức nở. Còn tôi? Tất nhiên vẫn ngồi im, không phát ra một tiếng động.


Sau khoảng 2-3 phút thì tiếng khóc dịu lại và đứa con đã chịu lên xe đi về, vừa thắt dây an toàn vừa nói (vẫn khóc):


- “Bố ơi! Con rất nhớ bố. Con muốn bố ôm con.”


Và nó tiếp tục khóc rên rỉ suốt chuyến xe về nhà.


Tại sao chúng tôi không tẩn cho nó mấy cái?


Vì rõ ràng người có lỗi là bố nó mà. Nó có quyền tức giận chứ. Hứa mang xe đạp cho người ta rồi lại không mang, khác gì việc một anh giai hứa hẹn với cô gái ở quê nhà nhưng rồi lại đi cưới người khác? Nỗi đau của đứa trẻ 3 tuổi bị bố quên xe đạp và nỗi đau của cô gái 30 tuổi bị người yêu phản bội cũng như nhau thôi. Không ai tẩn cô gái 30 tuổi thì sao lại tẩn đứa 3 tuổi?


Về nhà, sau khi ăn cơm, tắm rửa:


- “Mẹ ơi, hôm nay lúc ở trường con rất là không thích bố. Nhưng bây giờ con đã vui lại nên con thích bố lại rồi.”

- “À, tại sao hôm nay ở trường con lại không thích bố?”

- “Tại vì con đã tức giận.”

- “Vì tức giận nên con đã đánh bố?”

- “Đúng, con đã đánh bố.”

- “Vậy con có cần xin lỗi bố không?”

- “Bố ơi, con xin lỗi bố.”

- “Tại sao con xin lỗi bố?”

- “Con không biết.”

- “Con ơi. Mình không nên xin lỗi ai đó nếu mình không biết lý do tại sao. Nếu mẹ bảo con xin lỗi mà con không hiểu vì sao phải làm thế thì con đừng xin lỗi, nhé.”

- “Tại vì con đã đánh bố và hét lên với bố mà. Con làm bố buồn lắm. Con xin lỗi bố. Bây giờ con đã thích bố lại rồi. Con yêu bố rồiiii!”

- “Ừ, bố cũng xin lỗi con vì đã hứa mang xe đạp cho con mà bố lại quên.”

- “Lần sau nếu bố quên thì con sẽ cố gắng. Con có thể đi bộ ra xe. Không sao cả bố ạ.”


Từ đầu đến cuối, tôi như một người vô hình.


Comments


bottom of page