top of page

Con muốn ngủ riêng

Nửa năm gần đây Emma thích em bé ra mặt. Các bạn ở lớp dần dần đã có em hết rồi mà Emma vẫn chưa có.


1. Bạn thân của bố mẹ có em bé, Emma lần đầu tiên được tiếp xúc với một em bé gần đến vậy.


“Mẹ ơi mẹ con thích em Myleen lắm. Con nhớ em ấy.”

“Thế xin bác Thuỷ cho mình mang em Myleen về nuôi nhé?”

“Có có!”

“Nhưng như thế thì ai ở với bác Thuỷ? Mình mang em bé đi rồi bác ấy buồn lắm đấy.”

“Bác Hoàng (chồng bác Thuỷ).”

“Nhưng bác Hoàng có phải là em bé đâu? Hay mình đổi bạn thỏ cho bác Thuỷ để lấy em bé?” (Bạn thỏ là vật bất li thân từ nhỏ đến giờ).

“Ở nhà mình có mấy cái đồ chơi mà con không chơi nữa, mẹ lấy cái đấy đổi cho bác Thuỷ là được.”


Đổi khôn như con quê mẹ không có ai luôn đấy. =))


2. Về nhà suốt ngày hỏi mẹ ơi bao giờ con sẽ có em bé.


”Mẹ ơi con thích có em bé lắm.”

“Ờ để mai mẹ xem chỗ nào bán mẹ mua cho.”

“Không không! Em bé phải sinh ra từ bụng của mẹ chứ!”

“Nhưng bụng mẹ bây giờ làm gì có em bé nào đâu?”

“Phải có hạt mầm. Mẹ phải có hạt mầm.”

“Hạt mầm lấy ở đâu con?”

“Mẹ phải bảo bố. Lấy hạt mầm của bố rồi cho kết bạn với hạt mầm của mẹ thì mới thành em bé được.”

“Thế lấy ở chỗ khác được không? Đi mua có không?”

“Mẹ không lấy ở chỗ khác được vì người ta sẽ không cho mẹ đâu. Nhưng mẹ có thể đi mua. Ở chợ chắc có bán hạt mầm đấy.”

“Chợ nào bán?”

“Thì mẹ phải đi tìm xem ở đâu bán chứ con là trẻ em làm sao con biết được!”


3. Tiếp tục lải nhải mỗi ngày:


“Mẹ ơi lúc nào mà mình có em bé, con sẽ cho em bạn thỏ của con. Con sẽ dạy em tiếng French, tiếng Spanish với tiếng Mandarin, cả tiếng Anh, tiếng Việt mà con biết nhé.”

“Uh, thế con còn muốn làm gì cho em nữa?”

“Con sẽ cho em ngủ với con, chia sẻ cho em những đồ mà con có nhé.”

“Em bé mới đẻ thì sẽ khóc nhiều lắm vì em chưa biết nói, cũng sẽ phải bế nhiều vì em chưa biết đi, phải chăm sóc nhiều vì em bé quá chưa tự làm được việc gì cả. Như thế thì mẹ có thể sẽ có ít thời gian với con hơn bây giờ, có được không?”

“Được! Con lớn rồi con tự làm được mọi việc mà. Con sẽ giúp mẹ trông em bé nữa nhé.”

“Wow, cảm ơn con. Nhưng bây giờ tối mẹ vẫn ngủ với con. Để khi nào con tự ngủ được một mình thì mình có em bé nhé.”


Kể từ sau hôm đó trở đi, nó ngủ một mình liên tục 4 đêm rồi. Trước đây cứ đến giờ đi ngủ là chọn: “Con ngủ với mẹ, đêm thì bố vào” hoặc “Ngủ bố, đêm mẹ vào.” Giờ chuyển thành: “Ngủ bố (hoặc mẹ), đêm ngủ một mình.” Sáng dậy chạy sang phòng bố mẹ mặt đầy tự hào:


“Mẹ ơi! Đêm qua con đã ngủ một mình cả đêm và không khóc một tí nào!!!”


Tôi tưởng nó nói chơi thôi ai dè nó làm thật các bác ạ. Thậm chí tối hôm qua tôi xin ngủ cùng nó còn không cho, nhất quyết ngủ một mình. Xem ra ngày đó đến sớm hơn tôi tưởng, thế này lại phải có em bé tiếp à? Ở đâu bán em bé để tôi mua với chứ ngại đẻ quá!


Emma ngủ một mình từ khi còn là baby. Cứ đêm là vào cũi, đóng cửa phòng. Sáng dậy tự nằm ê a gọi bố mẹ hoặc lớn hơn thì tự chạy sang gõ cửa.


Đến ngày đi học mẫu giáo lúc 1 tuổi rưỡi, nhiều khủng hoảng chồng chất, lại ốm liên tục nên gần như hôm nào cũng cần mẹ hoặc bố ngủ cùng. Vợ chồng mình chấp nhận chuyện đó trong 2 năm vừa qua và không có ý định làm gì để thay đổi điều đó cả. Bởi mình biết đây chỉ là một giai đoạn con cần mình, ngày con tự nguyện ngủ riêng rồi sẽ quay trở lại trong tương lai. Loanh quanh 2 tuổi, trí não con phát triển hơn thì sẽ đi kèm với những đòi hỏi cao hơn (ví dụ muốn ngủ chung, muốn bố mẹ dỗ ngủ thay vì tự ngủ một mình), việc đi học chỉ là tác nhân đẩy việc đó đến sớm hơn mà thôi, nếu không đi học thì đến một độ tuổi chuyện đó cũng xảy ra. Mình thậm chí còn chẳng đặt kỳ vọng là mấy tuổi chuyện ngủ riêng sẽ quay trở lại, bao giờ con sẵn sàng thì đến thôi.


Mình đã không chuẩn bị tinh thần rằng chuyện đó lại đến sớm thế, mới 3 tuổi rưỡi thôi mà. Kể ra cũng có chút hụt hẫng.

Con muốn có em.


Comentarios


bottom of page