top of page

Con tôi “đánh nhau" với bạn

Hôm qua cô bé ôn hoà đã có một trận chiến tới bến (a proper fight) với bạn ở lớp. Hoá ra ai rồi cũng khác các ông ạ... Tôi cứ tưởng con tôi sẽ không bao giờ biết đánh nhau cơ.


Chuyện là mới có một bạn chuyển vào lớp, vô tình bạn này có cái khăn quàng cổ cùng hoạ tiết với cái mũ của con tôi. Cô giáo cũng mấy lần nhầm, tưởng cái khăn đó là của Emma (do các cô đã quen với hình ảnh Emma đội cái mũ có hoạ tiết y hệt từ khi mới vào học đến giờ). Thế là mỗi lần ra sân chơi các cô lại đeo nhầm, cho đến một hôm mẹ phát hiện ra và bảo cô khăn đấy không phải của Emma. Thế là hôm sau cô không đeo nhầm nữa mà trả lại khăn cho bạn gái kia.


Con tôi “đánh nhau" với bạn

Trận chiến bắt đầu từ đây. Emma không chấp nhận cái khăn không còn là “của mình” nữa. Thấy bạn đeo bèn lôi bạn và hét lên “it’s Emma’s! It’s mineee!!!”. Bạn gái kia cũng đâu có vừa. Mày đeo của tao bao lâu tao nhịn mày đủ rồi nha =))) rồi hai đứa gào thét lao vào uýnh nhau. Cô giáo gỡ ra ngay lập tức nhưng sự ấm ức của Emma vẫn còn nguyên. Đã thế khi đến đón mẹ còn nói với con rằng: “khăn đấy của bạn, không phải của mình đâu con”...


“Vậy là mẹ cũng không đứng về phía mình... Mẹ phản bội mình... Tại sao mấy ngày trước là của mình còn bây giờ lại không phải??” - chắc chắn Emma đã nghĩ như thế và cảm thấy rất tổn thương. Nó lặng lẽ, hờn dỗi suốt từ lúc ra xe đến lúc về nhà, không chịu vào nhà, cứ đứng ở cửa khóc rấm rứt. Thậm chí nó còn không thể khóc to hẳn lên như mỗi lần ăn vạ. Cứ đứng một góc khóc rấm rứt và bố mẹ tuyệt đối không thể vào gần.


Suy nghĩ và tư duy của một đứa trẻ 2 tuổi thật sự có thể phức tạp đến thế này sao?

Bố mẹ đành lánh đi một lúc, để con có không gian tìm hiểu và trải qua cảm xúc này. Có lẽ lúc này nó vẫn chưa hiểu cảm xúc nó đang trải qua là gì đâu.

Một lúc sau thấy tiếng khóc có vẻ dịu dịu, mẹ đến gần và ôm con, không nói gì cả. Con ôm lại, gục đầu vào mẹ như muốn nói: “mẹ à, hôm nay con thất vọng về mẹ lắm”.

- Mẹ hiểu, con ạ. Hôm nay con cảm thấy rất ấm ức khi cái khăn không phải của mình, và thấy rất tủi thân khi chính mẹ cũng nói thế và không lấy lại cho con, có phải không?

- T.T

- Mẹ xin lỗi nhé. Có những việc không như ý muốn của mình sẽ khiến mình cảm thấy như thế đấy. Mẹ hiểu con đang cảm thấy buồn và khó chịu đến thế nào.

- T.T

- Những lúc buồn và ấm ức, con cũng có thể khóc to lên nếu con muốn đấy, không sao đâu.

- T.T

- Từ mai mình sẽ mang khăn của con đi lớp nhé. Khăn của con có hình 2 bạn gì nhỉ?

- ... bạn Cáo

- Đúng rồi. Vậy mình mang khăn có bạn Cáo đi học rồi trả lại khăn kia cho bạn nhé. Nếu con thích khăn của bạn, con có thể hỏi bạn có muốn đổi cho mình mượn không, mình sẽ cho bạn mượn khăn hình cáo. Nếu bạn đồng ý thì mình đổi nhau một lúc, nếu bạn ko đồng ý thì mình vẫn có khăn cáo của mình. Có đc ko con?

- vâng ạ

Câu chuyện thế là đã được giải quyết rồi. Kết thúc là một cái ôm thật chặt và nụ cười vui vẻ của em bé.

Comments


bottom of page