top of page

Con tôi chậm hơn các bạn

Hôm nay tôi sẽ phá lệ kể cho các bạn nghe một chuyện này.


Đó là tôi ở với con tôi thì thấy nó cũng nhanh nhẹn khôn lanh lắm, mà tôi chả dạy dỗ học hành gì đâu, cứ kệ cho nhặt lá đá ống bơ thôi. Tôi (cũng như bao bà mẹ khác) luôn chắc mẩm con mình vượt trội hay gì gì đó nhưng ai lại nói ra đúng ko?



Thế xong từ ngày fb kết bạn toàn mẹ bỉm sữa, tôi mới nhận ra nhiều bạn nhanh vãi lúa. Ở độ tuổi của các bạn ấy con tôi không làm đc những việc như vậy. Ví dụ như 11 tháng biết ăn thìa hoặc biết đi, 20 tháng biết gắp đũa, 18 tháng hát leo lẻo đc cả bài, kiểu kiểu thế. Mấy cái đấy con tôi đều chậm hơn các bạn.


Tôi bắt đầu thấy đíu đc rồi... Có khi nào mình chill quá, không rèn dũa nên con mình nó mới chậm thế ko nhỉ... Thế là tôi cũng bắt đầu chú tâm hơn vào việc kèm cặp nó, cố gắng “tập luyện” cho nó cái này cái kia.


Nhưng mà tôi thấy đíu vui gì cả.

Nó cũng thấy đíu vui gì cả.


Nó không biết đi lúc 11 tháng, nhưng 14 tháng nó vẫn biết đi.

Nó không biết gắp đũa lúc 20 tháng, nhưng kiểu gì đến lúc 20 tuổi chả biết.

Nó không biết hát cả bài lúc 18 tháng, nhưng nửa năm sau cũng hát đc đấy thôi.


Cũng như có những người 32 tuổi mới lấy chồng, nhưng bạn cùng lớp 23 tuổi đã đẻ đứa thứ hai.

Bạn bè tôi có người 25 tuổi vừa về nước đã mở đc mấy quán cafe, còn tôi vẫn hàng ngày chỉ nghĩ ko biết nên dậy ăn trưa rồi ngủ tiếp, hay ngủ một mạch đến chiều luôn nhưng rồi cuộc sống của tôi vẫn ổn theo một kiểu khác.


Chồng tôi đi làm ngày 8 tiếng, tuần 5 ngày. Tôi đi làm tuần 1-2 ngày, mỗi ngày 12-14 tiếng (hồi còn là freelancer), cuối tháng hai vẫn đứa kiếm bằng tiền nhau. Tôi không đạt được cái mốc “có công-việc-ổn-định”, nhưng năng lực của tôi ổn định. Cuộc sống tôi vẫn ổn và tôi hài lòng với nó.


Tôi nhìn lại mục tiêu của mình, tôi cần gì ở con? Việc luôn đứng đầu bảng thành tích có quan trọng với tôi đến thế không? Tôi có bao giờ cảm thấy xấu hổ và thua kém khi nhìn vào con mình không?


Không! Tôi chỉ cần con tôi được là chính nó, được phát triển tự do. Tôi luôn tin nó sẽ (cũng như đã) toả sáng ở đúng thời điểm dành cho nó, như tôi đã từng trong suốt 30 năm qua.

Vậy thì tôi chú tâm vào điều gì?


Có lẽ là thấu hiểu cảm xúc, xây dựng niềm tin, học cách tương tác phù hợp trong các mối quan hệ, cách giải quyết vấn đề, cách đối diện với cảm xúc tiêu cực, vv...

Thôi, mai lại đá ống bơ tiếp bao giờ biết ăn đũa thì ăn mà ko biết thì thôi.


Comentarios


bottom of page