top of page

Dạy con ý thức cái gì là của mình

Chuyện là người mẹ tào khang đi siêu thị thấy tờ báo Peppa Pig bèn nhớ tới hồi nhỏ hay đc mua báo Hoạ Mi, nên đã mua về cho người con một quyển. Tình cờ cùng hôm đó người con có bộ đồ Baby Shark, mải nhảy baby shark nên người mẹ quên luôn quyển báo.


Trong lúc người mẹ đang phơi đồ thì người con đã nhặt được và rất đắc ý. Nhưng mà ê, mẹ đã cho đâu con? Trong gia đình này cái gì của ai là của người đó không có tự tiện nha.



Nhân tiện khoe xóm làng luôn là con tui chưa đc 2 tuổi nhưng nó rất có ý thức cái gì là của mình, làm sao để bảo vệ; và cái gì của người khác, mình phải tôn trọng. Cô bác có thể thấy tuy nước mắt sắp tràn bờ mi khi bị mẹ đòi lại nhưng nó biết ko phải của nó nên không dám ăn vạ lấy một tiếng, chỉ biết nuốt nước mắt vào trong, đằng sau bờ mi rơm rớm đó là nỗi buồn như biểng rộng. Vì cái nết này nên ra đường nó cũng không tranh đồ với bạn, đi siêu thị không đòi cầm đồ chơi về, chỉ cần bố mẹ bảo: “con ơi không phải của mình”. Còn cái gì đã là của nó thì đừng hòng sờ vào nếu chưa xin phép đàng-hoàng-tử-tế.


Từ khi nó biết nghe và hiểu lời bố mẹ (cỡ 9-10 tháng), tui đã bắt đầu dạy nó quyền sở hữu bằng mệnh đề “của con - của mẹ” và chờ đến lượt bằng trò chơi “mẹ một lượt - con một lượt”. Ví dụ mẹ ăn một miếng, con một miếng; mẹ chơi một lượt, con chơi một lượt thay phiên nhau. Chưa đầy 2 tuổi đi công viên đã biết xếp hàng 15’ không kêu ca, vì nó hiểu thế nào là chờ đến lượt. Trong nhà cái gì là của nó tui phải xin phép mới được đụng, được vứt. Ngược lại, cái gì của tui mà tui không đồng ý (dù không nguy hiểm, chỉ là tui keo kiệt xấu tính tui không thích) thì nó cũng không được đụng cho dù có ăn vạ đi nữa. Đã bảo của ai là của người đó, giỡn goàiiii.


Việc này rất có ích cho các bác khi cho con ra sân chơi chung với các trẻ em khác, tránh những tình huống trẻ con gây mất lòng người lớn. Con tui tuy không tranh đồ của bạn, nhưng nó cũng không thích bạn chơi đồ của nó. Những lúc như thế tui nói: “con có thể cho bạn chơi một lúc được không? Bạn chỉ mượn thôi, đồ chơi vẫn là của mình. Khi nào về mình lại cầm về mà con”. Hầu hết là nó ok trừ khi đó là món nó rất quý, vì nó hiểu thế nào là “của mình thì trước sau vẫn là của mình”. Tuy nhiên nếu nó không đồng ý thì tui cũng không nài đến lần thứ hai. Muốn nó tôn trọng mọi người, tôn trọng mình thì mình phải tôn trọng nó trước, phỏng ạ?


Comments


bottom of page