top of page

Điều gì xảy ra khi con bắt đầu đi học?


Bài này mình viết với mục đích chia sẻ câu chuyện của Emma nhà mình. Mọi người chỉ nên đọc tham khảo thôi vì mỗi em bé sẽ mỗi khác.

Tình trạng Emma lúc bắt đầu đi học:


- 16 tháng.

- Nói được một số từ bằng tiếng Việt, hiểu hết tiếng Việt, nhưng học ở Anh nên coi như chưa biết nói và... điếc tiếng Anh.

- Tính tình: nhạy cảm và cẩn thận, hướng nội, dễ hoảng sợ và xúc động, cần rất nhiều thời gian để thích nghi với cái gì đó mới.

- Nếp sinh hoạt ở nhà trước khi đi học là EASY 5-6. Ngày ngủ 1 giấc trưa từ 12h đến 2h/2h30. Ăn 3 bữa chính sáng, trưa, tối + 1 bữa phụ lúc ngủ trưa dậy.


Những lo lắng của mẹ:


- Con đi học không hợp đồ ăn.

- Ở lớp ăn nhiều bữa nhỏ, con thành ăn vặt.

- Ở lớp ngủ trưa muộn hơn ở nhà 30’, con dễ cáu gắt, khó ngủ, giấc trưa ngắn.

- Con quen ngủ một mình trong phòng tối, ở lớp đông người không quen sẽ không ngủ.

- Nhớ mẹ.

- Đảo lộn giờ giấc sinh hoạt.

- 1 tỷ lo lắng khác mà giờ không thể nhớ ra đc nữa, chỉ biết là nhìn đâu cũng lo lắng


Con đi học

Điều gì đã xảy ra?


Con có 1 tuần làm quen trước khi vào học chính thức 5 ngày/ tuần.


- Ngày đầu tiên mẹ ngồi cùng ở lớp, chơi chán thì về.


- Ngày 2 mẹ đi ra ngoài, 1 tiếng sau quay lại đón thấy khóc lóc tèm lem nước mắt nước mũi.


- Ngày 3 con ở lớp 2,5 tiếng. Đến lúc 9h sáng, ăn bữa phụ với các bạn, trước bữa trưa mẹ đón về. Về nhà mệt quá (có thể do khóc nhiều nữa) nên uống sữa rồi đi ngủ trưa luôn mà không ăn trưa. Chiều dậy ăn.


- Ngày 4 con ăn trưa ở lớp xong thì mẹ đón về ngủ trưa. Đã khóc ít hơn. Chỉ khóc khi mẹ đi về và khi thấy mẹ tới đón. Thời gian còn lại ở lớp không khóc, nhưng cũng không chơi gì, chỉ đứng nhìn. Cái này mẹ không bất ngờ lắm vì đến chỗ lạ lúc nào con cũng như vậy.


- Ngày 5 con ngủ trưa dậy thì mẹ đón. Cô phải dỗ con mới ngủ, vì khi đi ngủ là nhớ mẹ nên cứ khóc thút thít. Ngủ 1 tiếng ở lớp thì dậy.


Tất cả các ngày khi về đến nhà con đều bám mẹ kinh khủng, đòi bế mọi nơi mọi lúc. Đêm ngủ thì hay giật mình, hay khóc, dậy tìm mẹ vài lần. Sau 2-3 ngày thì từ chối nằm cũi, nhất định phải mẹ bế mới ngủ. Mình không phải người quá cứng nhắc nên đợt con bắt đầu đi học thì mình trải đệm ngủ cùng phòng với con luôn. Với mình, việc có mặt khi con cần quan trọng hơn việc con có bị mất nếp tự ngủ hay không. Thử tưởng tượng nó nằm trong bụng mẹ 10 tháng, mất 3-4 tháng sau khi ra đời để nó dần ý thức nó là cá thể riêng tách biệt với mẹ. Ở với mẹ 24/7 từ khi sinh ra tới giờ mà đùng một cái bị tách ra để đi học. Hoảng loạn là đương nhiên thôi. Mình đã xác định trước là chấp nhận đổ hết công sức tập cho con tự ngủ xuống sông xuống biển, nếu con cần mình sẵn sàng ôm con ngủ cả đêm. Thế là nhà mình bỏ cũi, trải cái đệm 2 mẹ con ôm nhau ngủ. Sau này cũng đỡ luôn việc cai cũi. Đến giờ Emma đã 2 tuổi rưỡi mình vẫn chưa bao giờ hối hận về điều đó.


Mới đi học vừa chưa quen đồ ăn ở trường (vì trường ăn đồ Tây còn ở nhà chủ yếu ăn đồ Á), lại thiếu giấc ngủ trưa nên đa phần 6-7h tối con đã cáu gắt đòi đi ngủ trong khi bình thường là 8h. Chuyện bình thường thôi, thiếu ngủ thì ngủ bù. Bữa tối không ăn một hai hôm không sao hết. Mới đi học có sụt cân một ít, bình thường đã còi rồi lại còn còi thêm nên mẹ cũng xót ruột lắm. Cộng thêm lây ốm từ các bạn.


Sau 2 tuần bắt đầu quen, vào lớp không còn khóc nữa mà chỉ hơi mếu. Vẫy vẫy tạm biệt mẹ rồi vào lớp với cô. Lấy lại phong độ ăn uống, ngủ nghỉ. Tối vẫn nằm cùng mẹ mới ngủ, nhưng ngủ rồi thì mẹ đi ra, đêm vẫn ngủ một mình và cũng không dậy khóc nữa. Ở trường ăn theo bạn, ngủ theo bạn, nghịch như giặc theo bạn nên béo ú, đít chắc nịch.


Nhưng mà đen quá, vừa quen quen thì ĐÙNG! Dịch bệnh nên trường đóng cửa liền 2 tháng


Sau 2 tháng đã được đi học lại. Tôi lại làm quen lại từ đầu khiến mẹ nản thiệt là nản chớ!

Nhưng không, 18 tháng khác hẳn với 16 tháng. Giờ nó biết nói cả câu (à nhưng mà nó vẫn điếc tiếng Anh), thời gian thức cũng dài hơn nên vừa khớp với giờ sinh hoạt ở lớp. Kĩ năng ăn uống cũng thành thục hơn. Mất 3 ngày để nó đạt đến level mẹ đến đón thì chạy ùa ra nhưng đến lúc ra xe thì khóc lóc: “không về, không về nhà úhuhuhu”. Tất cả những việc trên lặp lại nhưng với mức độ nhẹ hơn và thời gian ngắn hơn. Lý do một phần cũng vì trước đó nó đã từng đến đây học rồi, không bỡ ngỡ như lần đầu.


Nếu có ai hỏi nên đi lúc 16 tháng hay 18 tháng, thì mình sẽ nói là lúc nào cũng được. Nếu con có kĩ năng ăn tốt, ngủ tốt, hiểu được các mệnh đề đơn giản thì sẽ dễ dàng hơn. Còn việc đi sớm hay đi muộn cũng không ảnh hưởng đến việc nhanh quen hay lâu quen. Vì mình thấy dù bao nhiêu tháng thì lần đầu tiên tách mẹ, đứa nào cũng trải qua tất cả các cung bậc ấy thôi. Các cô giáo có đủ chuyên môn để giúp con còn các con thật sự giỏi hơn các mẹ tưởng rất nhiều đó!


Comments


bottom of page