top of page

Hãy ưu tiên bản thân được nghỉ ngơi khi bạn muốn

Hôm nay là thứ Sáu, bầu trời u ám và ảm đạm khiến mình không muốn bắt đầu bất kỳ việc nào trong list công việc cần hoàn thành. Mình là người có trách nhiệm nhưng đồng thời cũng không ngược đãi bản thân. Những việc trong list của ngày hôm nay đều không gấp, thế là mình ngồi ở góc làm việc mới này, nhìn ra ngoài đường và uống cafe trong tiếng nhạc chill chill mùa đông.

Chỉ trong 3 tháng vừa qua, rất nhiều thứ đã thay đổi. Mình chợt nhớ ra vào thời điểm này hằng năm, mình đều rơi vào trầm cảm nhẹ nhưng năm nay thì không thế. Trong đầu mình đang ngập tràn ý tưởng và kế hoạch cho năm tới. Mình biết rõ mình sẽ làm gì, bằng cách nào, đến mỗi mốc thời gian cụ thể chắc chắn sẽ gặt hái được những điều gì.


Vậy mà mới chỉ 2 năm trước đây thôi, mọi thứ hoàn toàn ngược lại. 3 năm về trước (khi mới sinh con) thì còn tệ hơn. Mình từng cảm thấy bản thân không có gì ngoài cái danh xưng “mẹ của Emma”. Có lúc, mình đã ghét cay ghét đắng cụm từ đó. Mình muốn hỏi ngược lại mọi người rằng: “ngoài là mẹ của Emma, tôi không còn giá trị gì khác sao?” Nhưng mình không thể, vì người nói thật ra có ý gì đâu, chỉ là tâm mình không ổn nên nhìn đâu mình cũng thấy gai nhọn như chực tấn công mình.


Điều mình làm tốt nhất trong thời điểm đó, có lẽ là KỆ MẸ mọi thứ.


Ai đó vừa nuôi dạy con tốt, vừa thành đạt, kệ mẹ họ.


Ai đó đẻ xong vẫn xinh đẹp, dáng ngon, còn mình bèo nhèo như con heo nái đến tận khi con 2 tuổi, cũng kệ mẹ họ.


Quần áo chất đống chưa giặt và không muốn giặt, kệ mẹ nó.


Nhà cửa như bãi chiến trường trong khi không còn sức để dọn, kệ mẹ nó luôn. Đứa nào đánh giá chê bôi, block, tiễn vong!


Mình đã sống chuỗi ngày “kệ mẹ” đó rất lâu, cho đến khi mình thực sự hồi sức. Con đủ lớn để cai sữa, đến tuổi đi học, cơ thể mình đủ thời gian hồi phục, đầu óc đủ tỉnh táo để nghĩ đến công việc và quay trở lại từng ít một. Mình thậm chí đã unfollow hết những người giỏi hơn mình, xinh hơn mình (ở thời điểm đó) trên mạng xã hội. Không nhìn thấy thì sẽ không áp lực, thế thôi.


Mỗi thời điểm, mình chỉ có thể ưu tiên làm tốt một việc thôi. Mình lười, mình yếu và ham ngủ nên không thể vừa chăm con ban đêm, vừa chăm sắc đẹp ban ngày. Mình chấp nhận việc bản thân xấu xí trong một khoảng thời gian, miễn là mình được ngủ thêm một chút. Chồng chán? Xin mời tiễn luôn không trải thảm. Tôi cần một người ở bên hỗ trợ khi tôi không cả đủ thời gian cho chính mình, chứ không cần một người mà tôi phải cố gắng làm hài lòng họ cho dù bản thân đang kiệt sức.


Gần đây có một câu thoại trong phim mà mình rất thích, đó là: “Nếu cảm thấy tức giận, hãy ăn một bữa ngon rồi ngủ một giấc. Khi thức dậy nếu vẫn cảm thấy tức giận thì hãy tức giận cũng chưa muộn. Đôi khi, chúng ta tức giận chỉ vì chúng ta mệt mỏi quá thôi”.


Những bạn đang follow mình hầu hết là những người mẹ, vì vậy bài viết này mình muốn tặng các bạn. Hãy ưu tiên bản thân được nghỉ ngơi khi bạn muốn, hãy đề nghị được giúp đỡ khi bạn cần và đừng so sánh bản thân với bất kỳ ai. Kiệt sức có thể biến chúng ta thành ác quỷ, có thể huỷ hoại mối quan hệ với những người xung quanh và làm tổn thương những người thân của mình.


Cây rụng lá không phải vì mùa đông khiến cây rụng lá. Cây rụng lá là để bảo vệ chính mình và trở lại rực rỡ hơn vào mùa xuân.



コメント


bottom of page