top of page

Hãy cứ làm những gì bạn muốn

Mình bắt đầu có blog cá nhân từ năm lớp 10 trên Yahoo! 360, tức là cách đây 15-16 năm. Blog của mình không phải dạng nhật ký tuổi teen, không viết những thứ như hôm nay tôi làm gì, một ngày trôi qua ra sao. Blog của mình viết về rất nhiều thứ khác, ví dụ như tính cách con người giống với những cơn mưa như thế nào.


Mình cứ viết ra tất cả những gì mình nghĩ, mình thấy. Việc viết đối với mình từ xưa đã tự nhiên như cách mình thở. Phần lớn thời gian không ai quan tâm đến những gì mình viết, nhưng thỉnh thoảng nó gây phiền cho người khác vì họ cảm thấy bị đụng chạm, có tật giật mình. Mình từng bị bạn cùng trường chặn uýnh ngoài cổng chỉ vì nghĩ blog của mình cạnh khoé họ, trong khi mình còn chẳng biết họ là ai.

(Tất nhiên, họ uýnh không lại mình vì như đã nói nhiều lần, mình rất khoẻ và hăng hái, cả trong bộ môn võ mồm lẫn quyền anh).


Lớn hơn một chút, cũng là lúc Yahoo! 360 bị khai tử, mình chuyển sang Facebook & Wordpress. Lúc này mình có những bài viral đầu tiên và hứng chịu những đợt tấn công đầu tiên từ mạng xã hội. 18-19 tuổi mình đã dùng nick thật (chính là cái Facebook này) đi combat tất cả những đứa thay vì phản bác luận điểm bài viết một cách chính trực lại quay ra công kích cá nhân và đời tư của mình. Có khi bây giờ những comment đó của mình vẫn tồn tại đâu đó ngoài kia cũng nên.


Một trong những người yêu cũ của mình từng khó chịu ra mặt khi mình hay “viết linh tinh” trên mạng xã hội. Mình vẫn nhớ câu kinh điển của người đàn ông ấy: “Em suốt ngày viết như thế để làm gì? Người ta đọc được lại đánh giá cho”.

Ai đánh giá? Đánh giá cái gì? Ra đây combat với tao!! Tao sợ chắc?

À, đấy là mình nghĩ thế trong đầu, chứ nữ nhân hiền thục như mình không bao giờ nói to với người yêu chứ đừng nói là xưng “tao”.


Mình có thể đổi mấy đời người yêu, đổi từ nền tảng viết này sang nền tảng viết khác, combat anh dũng không thiếu trận gạch đá nào, nhưng mình không hề dừng viết. Mình viết trước hết là cho mình, cho những người giống mình, ai không giống có thể lướt qua (vì chắc chắn một điều gây sự với mình thì sớm muộn gì kẻ đó cũng hối hận), như anh người yêu cũ sợ người ta đánh giá.



Dông dài nãy giờ chỉ để nói rằng những gì người khác nghĩ về bạn thật ra… đếch quan trọng đến thế đâu. Hãy cứ làm những gì bạn muốn, cho đến khi người đó phải chán nản mà cút ra khỏi cuộc đời bạn. Người hl phải đi thì mới có chỗ cho người phù hợp đến với mình chứ.

Giống như để gặp được Hoàng (tử), mình đã phải hôn rất nhiều… con ếch trước đó.

Ví von gây shock vậy thôi chứ thật ra mình là công chúa đi chinh phạt thế giới và bốc thăm trúng thưởng Hoàng (tử) mang về, ai hơi đâu đi hôn mấy con ếch cho giun sán hết cả người ra.

Comments


bottom of page