top of page

Không cầu con thành người xuất chúng, chỉ mong con thành người tử tế.

Ở những năm mẫu giáo này, mình không có mục tiêu phải dạy con thuộc bao nhiêu bài thơ, hát được bao nhiêu bài hát, thuộc được mặt chữ hay không. Sách vẫn đọc hằng ngày, thuộc được bao nhiêu là do con, mà chả thuộc thì thôi.


Thay vào đó, mình tập trung dạy con trở thành một người tử tế, tự tin và luôn nỗ lực.


1. Bạn đến nhà nhưng con không muốn chia sẻ đồ chơi.


“Hai bạn thay nhau chơi, mỗi người một lượt được không con?”

“Không! Con không muốn đâu!”

(nói với bạn con): “Bây giờ bạn Emma chưa sẵn sàng để chia sẻ đồ chơi này, con chơi tạm cái khác nhé.”


Sau khi bạn về:


“Hôm nay bạn M đến chơi với con, con có vui không?”

“Con vui lắm! Con thích bạn M!”

“Ừ, còn mẹ thấy bạn M hơi buồn lúc mà con không chia sẻ đồ chơi cho bạn ấy!”

“Con không muốn M chơi cái đấy đâu. Đấy là của con chứ.”

Ừ, con có quyền giữ đồ mà, mẹ chỉ kể cho con là bạn M đã cảm thấy buồn thôi.”


Hôm khác, bạn lại đến chơi:


“Con ơi, lát nữa bạn M sẽ đến chơi với con. Bây giờ con ra xem đồ chơi nào con không muốn chia sẻ thì con soạn rồi đưa mẹ cất đi. Những đồ chơi còn lại thì mình sẽ chia sẻ hết nhé.”

(ra đứng tần ngần trước giá đồ chơi một lúc): “Mẹ ơi, con không cần cất gì đi cả. Con sẽ chia sẻ hết với M.”

“Thế còn xe đạp này thì sao? Mẹ thấy lần nào hai bạn cũng tranh nhau. Mình cất đi nhé?”

“Nhưng con muốn chơi xe đạp.”

“Thế này nhé, xe đạp này là của con, nghĩa là con có thể chơi bất kỳ lúc nào con muốn. Còn bạn M chỉ được chơi mỗi lần đến nhà mình thôi. Khi bạn M về thì bạn không đc chơi nữa, còn con vẫn được chơi thoải mái. Con nghĩ thế nào nếu mỗi lần bạn M đến đây con nhường xe cho bạn?”

“Được mẹ ạ. Con sẽ chơi scooter.”


Mục đích của những cuộc trò chuyện này là để con biết để ý đến cảm xúc của chính mình nhưng không quên cảm xúc của người khác, từ đó tự điều chỉnh chính hành vi của mình. Con không chia sẻ thì bạn buồn, ép con chia sẻ thì con buồn. Hãy để mọi thứ từ từ và tự nhiên, đến khi nào con tự nguyện thì con làm. Từ những cuộc nói chuyện như thế, Emma đã thoải mái chia sẻ đồ chơi với những người bạn mình yêu quý. Quan trọng hơn, con hiểu được ý nghĩa và cảm xúc tốt đẹp khi chia sẻ và nghĩ cho người khác.


2. Tập trung khen nỗ lực, không khen kết quả, không khen chung chung.


Trong bức thư Santa Mẹ gửi cho Emma, Santa chỉ tập trung khen sự tốt bụng, dũng cảm, cố gắng không bỏ cuộc chứ không khen thành tích dù năm vừa qua Emma có một thành tích rất đáng biểu dương là thi đậu vào trường cấp 1 tốt nhất khu vực.


No: “Con múa giỏi quá.”

Yes: “Hôm nay con đã rất cố gắng để theo được hết buổi học múa. Mẹ khen con vì việc này nha.”


—> Múa giỏi có thể là năng khiếu, nhưng cố gắng là nỗ lực. Năng khiếu là trời ban, nỗ lực là tự mình tạo ra.


No: “Con thông minh quá.”

Yes: “Ý kiến đó của con rất hợp lý. Mình sẽ làm theo đề xuất của con nhé.”

Yes: “Hôm nay con đã nhận diện được chữ E trong tên của mình dù mẹ chỉ nói 1 lần, đó là do con đã quan sát cẩn thận.”


—> Tương tự, thông minh là trời ban. Khen thông minh chung chung về lâu dài dễ khiến con tự mãn. Thay vào đó, hãy khen cụ thể từng hành động và ghi nhận nỗ lực.


No: “Con xinh quá.”

Yes: “Kiểu tóc và bộ quần áo con chọn khiến con trông rất gọn gàng, đáng yêu.”


—> Nhan sắc cũng là trời ban. Tuy nhiên, trời không ban vẫn có thể nỗ lực - “Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân”. Đừng khen những thứ con có được mà không phải nỗ lực gì cả (ví dụ như nhan sắc), những thứ đó hãy coi nó như điều may mắn mình được nhận thôi.


Trước đây, trong nhóm An Nhiên Làm Cha Mẹ - Ươm Hạt Mầm Yêu Thương đã có bạn viết về vấn đề này và bị nhiều người cười nhạo vì “khen con bằng ngôn ngữ điện ảnh”. Thật ra điện ảnh chính là một trong những tinh hoa của văn hoá nhân loại, học theo tinh hoa để kiến tạo nên tầng lớp tinh hoa tiếp theo thì có gì sai?


Nuôi dạy con thành người tử tế.

Comentarios


bottom of page