top of page

Khủng hoảng tuổi lên 2

Từ bé ăn uống ngoan ngoãn là thế, tự dưng giờ cứ đến bữa ăn là đủ thứ hành vi xấu để thử giới hạn của bố mẹ. Nào là nhìn món gì cũng “KHÔNG!!!” dù chưa cả nếm thử, đòi mẹ xúc, đòi mẹ bế mới ăn, vừa ăn vừa leo trèo, đòi đủ thứ... không đáp ứng thì lăn ra ăn vạ.


Nhiều bạn hỏi mình đã bình tĩnh trước những cơn ăn vạ này thế nào, hay làm sao để cùng con vượt qua nó. Đây là cách làm của vợ chồng mình.




Vì không có ý định quay nên miss mất đoạn đầu. Câu chuyện là đến bữa nhưng Emma không chịu ăn món chính mà chỉ đòi ăn rong biển, khi không được đáp ứng liền lăn ra ăn vạ. Mẹ đã giải thích rất bình tĩnh là có gì ăn nấy, không nên kén chọn, phải ăn món chính trước rồi mới ăn món phụ và tráng miệng. Món chính của Emma là khoai tây nghiền với súp lơ trắng, thịt gà trộn thêm cheese và sữa.


Emma từ chối đàm phán bằng cách gào to hơn lời mẹ nói, liên tục nhắc đi nhắc lại là: “con ăn rong biển” và đòi mẹ bế. Phạt úp mặt chỉ xảy ra khi đàm phán không thành, dù đã cảnh báo: “nếu con không thể nói chuyện ôn hoà thì mình sẽ đứng vào góc đến khi bình tĩnh lại”. Kết quả là như các bạn đã thấy, boss đã phải vào góc nhưng đứng một lúc lại chạy ra ăn vạ mẹ. Cứ chạy ra mẹ lại bế vào chỗ cũ, mệnh lệnh đơn giản: “khi nào con có thể nín khóc thì con sẽ được ra và mình nói chuyện”.


Kết quả tiếp theo thế nào mời các cô bác xem hết video nhé. Trong video có đoạn mình dạy Emma cách đưa đồ lịch sự cho bố mẹ, tự dọn bát của mình sau khi ăn, nếu vừa ăn vừa chơi thì hẹn giờ, chuông kêu sẽ ko đc ăn nữa. Từ khi ăn vạ đến khi ăn xong là đúng 1 tiếng, edit mãi mới thu lại đc còn hơn 5’, vẫn hơi dài nên mọi người chịu khó xem nhé.


Cứ bị phạt là sẽ ngoan khoảng đôi ngày, xong lại dần dần lệch sóng. Nói chung mình cũng xác định làm cha mẹ là làm cả đời, nên phải học tính kiên nhẫn thôi.


Emma đang được 21,5 tháng - lứa tuổi thích thử các giới hạn. Nếu bố mẹ không cứng rắn đúng thời điểm để con biết rằng bố mẹ tôn trọng con nhưng là trong khuôn khổ, đâu là giới hạn của bố mẹ và con không được vượt qua, thì càng lớn con càng khó dạy.


Quan trọng nhất vẫn là cả nhà phải thống nhất, tránh mẹ phạt bố tha, hay bố phạt bà bênh. Ai trong nhà cũng có quyền phạt con khi con có hành vi xấu, và nếu ai phạt thì chỉ người đó mới có quyền tha. Dần dần con sẽ hiểu rằng dù con có bày trò gì cũng không thể thao túng được người lớn. Đây là cuộc chiến trường kì mà bên nào lì hơn thì bên đó thắng


Lưu ý, không phạt vì con không đói nên không ăn. Chỉ phạt khi con có hành vi xấu. Không phạt khi con quấy khóc vì ốm, mệt, mọc răng, buồn ngủ, nóng quá hay lạnh quá, mới đi học hay mới thay đổi môi trường. Chỉ phạt khi hành vi xấu của con đến từ việc muốn thao túng người lớn để đạt được điều mình muốn.


Edit: Một số câu hỏi mình nhận được:


1. Tại sao mình không tẩn cho Emma mấy cái cho biết sợ, mà lại tốn quá nhiều thời gian như vậy?


- Thứ nhất là mình không muốn con sợ mình.


- Thứ hai là mình không muốn con nghe lời chỉ vì nó sợ bị đánh. Sau này không đánh được con nữa thì làm thế nào? Mình muốn con nghe lời sau khi đã hiểu ra hậu quả của việc mà con làm. Ví dụ: không ăn thì đói, khóc nhiều thì mệt, nước mắt và hành vi xấu không phải cách hiệu quả để gây chú ý hay có được điều mình muốn. Em bé hiểu chuyện nên ngoan, và em bé ngoan vì sợ bị đánh đập khác nhau nhiều lắm. Giết chết sự tự tin của con là cái giá rất đắt khi giáo dục bằng cách đánh đập.


- Thứ ba, mình cậy khoẻ đánh con, ra ngoài con cũng sẽ cậy khoẻ đánh bạn bé hơn, đánh em, đánh chó mèo. Bạn không thể dạy con không đc bạo lực, trong khi bạn tẩn con ầm ầm. Thế là vô lí.


2. Đỉnh điểm ăn vạ của Emma là thế nào?


- Rất kinh khủng, những gì trong clip này chỉ bằng một nửa những trận ăn vạ kinh điển. Nhưng cách xử lí của vợ chồng mình vẫn luôn theo trình tự cố định: Đàm phán - (nếu không thành thì) Phạt - Hai bên bình tĩnh - Quay lại đàm phán.


3. Tác dụng của việc phạt úp mặt?


- Cả bố mẹ và con đều có thời gian tách nhau ra để bình tĩnh lại. Trong thời gian này bố mẹ cũng có thể tranh thủ quan sát con để đoán xem nguyên nhân ăn vạ là từ đâu và có cách đàm phán hợp lí. Đôi khi chúng ta không nhận ra con đã có một ngày mệt mỏi và chỉ cần một cái ôm, nhưng con không tiết chế được. Nếu chỉ vì thế mà ăn đòn hay ăn mắng thì oan uổng và tội nghiệp lắm. Phiên bản khác của việc phạt úp mặt này là bố mẹ rời khỏi phòng, để con một mình cho khóc hết cơn (phải chắc chắn phòng đủ an toàn để con ở một mình).


4. Làm sao để xác định khi nào nên phạt, khi nào nên tôn trọng?


- Như trong clip các bạn sẽ thấy mình không phạt Emma vì tội đến bữa không ăn. Dạ dày là của con, không đói thì thôi ko ăn, nhưng sẽ phải chấp nhận hậu quả là bị đói sau đó. Emma bị phạt vì tội ăn vạ khi không đòi đc món mình muốn. Tóm lại, bạn nên xác định rõ đâu là quyền hạn của con, đâu là quyền hạn của bố mẹ, đâu là ranh giới bạn có thể chấp nhận được cho hành vi của con. Cái này tuỳ thuộc từng gia đình nên mình không thể nói chi tiết.




Comments


bottom of page