top of page

Khóc dạ đề - Mình đã trải qua như thế nào?

Đến bây giờ khi Emma đã 2 tuổi, mình vẫn chưa quên được cảm giác sợ hãi của 3 tháng đầu mới sinh con. Ai nhìn Emma bây giờ cũng bảo ngoan thế này mẹ đẻ em là được rồi. Đó là vì mình chưa bao giờ “bóc phốt” hồi nhỏ nó đáng sợ thế nào thôi.



Ròng rã 3 tháng trời, tối nào cũng khóc tím tái mặt mày, khóc lạc cả giọng từ 9:30-10:30. Chưa ngủ thì khóc đủ định mức mới ngủ, mà đang ngủ thì đúng giờ ting ting dậy khóc y như công nhân đi làm điểm danh bằng vân tay, sợ khóc thiếu phút nào trừ lương phút ấy hay sao đó. Đông Tây y, Mo Then kết hợp vẫn không cách nào tìm ra nguyên nhân. Đến nỗi mình ám ảnh, đồng hồ cứ nhích dần đến 9:30 là nín thở bảo chồng: “Nó lại sắp đến giờ ré rồi anh ơiiii”


Các chị EASY đừng cười vội, em nghiên cứu EASY từ Đông sang Tây, đủ mọi nguồn tài liệu suốt từ 2 năm trước khi có bầu đó. Emma được hướng theo EASY chuẩn chỉ từ lúc xuất viện về nhà. Loại bỏ mọi nghi vấn đầy hơi, nhiệt độ phòng không phù hợp, thậm chí đã đi khám bác sĩ vài lần để bảo đảm không có vấn đề gì về sức khoẻ. Kết luận là nó khóc đơn giản vì nó thích thế thôi.


Cái này tiếng Anh gọi là “purple crying”, tiếng Việt là “khóc dạ đề”. Ai có nhu cầu có thể tìm hiểu thêm. Mình đã từng cười khẩy không tin vào cái gọi là “khóc dạ đề” và ngay lập tức nghiệp quật tới tấp, quật không trật ngày nào nhõn đúng 3 tháng liền.


Bỗng một ngày nó tự hết, chả ai phải làm gì (vì có làm đc gì đâu)

Con người ta có 2 tuần hay 1 tháng trăng mật chỉ ăn với ngủ, con mình chẳng có ngày nào trăng mật luôn. Ré từ lúc chui ra, ré vì đam mê. Hỏi ra thì bố mẹ và chị mình xác nhận: "Hồi bé mày khác gì? Cũng khóc đủ 3 tháng”. Ohhh hoá ra đam mê khóc cũng mang yếu tố di truyền các bác ạ =)))


Và rồi cũng đến ngày nó ngủ phòng riêng, ngủ một mạch qua đêm không dậy ăn hay chơi nữa. Có hiểu biết và đi đúng hướng thì dù đứa con hơi khó chịu cũng đến ngày gặt hái kết quả thôi, dù có hơi vất vả tí. Thế nên mình chẳng than thở hay nói những chuyện này với ai, vì mình biết mình đang làm gì và cần phải làm gì. Khi nuôi con nhỏ mà gặp vấn đề, sẽ rất nhiều người bảo mình nên làm gì, hay trách tại mình đã không làm gì. Bây giờ qua rồi thì kể cho vui vậy, vì giờ mình mới có đủ cơ sở để đánh giá những việc mình từng làm là đúng hay sai.


Đến bây giờ đứa trẻ này vẫn là cô bé mồng tơi, dễ tổn thương và hay khó ở. Có vết xước ở chân đã lành từ bao giờ, nhưng thỉnh thoảng nhớ ra lại nức nở: “Ôi... con đau xước! Mẹ ơi con đau xước...” Thật sự nẫu ruột mà! Các bạn bé khác toàn ảnh hớn ha hớn hở, con tôi gần như cả 1 năm đầu đời ảnh nào cũng cau có khó đăm đăm.


Nhưng nó vẫn là đứa trẻ mình yêu thương nhất trên đời này!

Comments


bottom of page