top of page

Làm gì khi con không muốn rời sân chơi?

Làm cha mẹ có con ở độ tuổi mẫu giáo, chắc hẳn đã rất nhiều lần (nếu không muốn nói là thường xuyên) bạn phải đối mặt với cảnh này:

“Mỗi lần đi qua sân chơi con đều đòi vào. Những lúc rảnh bạn cho con vào chơi, nhưng lúc bận thì bạn không thể. Bạn giải thích thế nào con cũng không nghe và khóc lóc. Dù bạn cố gắng đến thế nào thì cảnh này vẫn lặp lại hằng ngày”.

Bạn cảm thấy con sao mà lỳ lợm, khó bảo quá!

Làm gì khi con không muốn rời sân chơi?

Thật ra, trẻ ở độ tuổi mẫu giáo ưa sự lặp lại và giữ vững các nguyên tắc đến khó tả. Tuy nhiên chúng lại chưa đủ khả năng linh hoạt và kiểm soát cảm xúc trong các tình huống khác nhau.

Với con, việc đi qua sân chơi thì phải vào chơi là một nguyên tắc. Con cảm thấy thật khó chấp nhận khi phải phá bỏ nguyên tắc này. Con cũng chưa đủ lớn để hiểu khi nào thì được vào, khi nào không. Ngay cả khi bạn đã giải thích và con đã hiểu, thì cảm giác khó chịu khi phải phá bỏ nguyên tắc của con vẫn không thể biến mất ngay. Đó là lý do con vẫn khóc lóc và mè nheo với bạn.


Vậy thì cha mẹ cần làm gì để kiểm soát tình huống và kiềm chế cơn tức giận của mình?

1. Cha mẹ cần chấp nhận 3 điều:

- Chấp nhận rằng con được phép có cảm xúc tức giận và thất vọng khi bạn từ chối nguyện vọng của con.

- Chấp nhận rằng trẻ mẫu giáo chưa đủ khả năng tiết chế cảm xúc của mình ngay cả khi đã hiểu tình huống câu chuyện.

- Chấp nhận việc này sẽ lặp lại mỗi ngày cho đến khi con lớn hơn.

2. Cha mẹ cần kiên định với lời nói và hành động của mình:

- “Bố/ mẹ biết là con muốn vào sân chơi. Vấn đề là hôm nay đã muộn và đến giờ mình về ăn cơm rồi. Hôm khác có thời gian mình sẽ vào nhé”.

- “Bố/ mẹ biết là con muốn vào sân chơi. Vấn đề là mình đã thoả thuận chỉ vào sân chơi vào các buổi chiều thứ Bảy và Chủ Nhật, khi con được nghỉ học. Hôm nay không phải Thứ Bảy hay Chủ Nhật nên mình về nhà thôi. Thứ Bảy con được nghỉ học thì mình vào chơi nhé”.

Có thể chỉ mất một lần duy nhất để thiết lập quy tắc xuôi theo mong muốn của trẻ, ví dụ như khi bạn cho trẻ vào sân chơi lần đầu tiên và kể từ đó trẻ tự thiết lập quy tắc “đi qua sân chơi thì phải vào chơi” chẳng hạn. Tuy nhiên, để thiết lập một quy tắc đi ngược lại với mong muốn của trẻ thì tốn thời gian và nước mắt hơn nhiều, nhưng không có nghĩa là bạn không thể. Sự kiên định ở đây bao gồm cả chiều ngược lại, tức là bản thân bạn phải làm đúng giao kèo với trẻ dù có những hôm bạn không muốn làm việc đó.


Một số quy tắc mà mình đã thiết lập với Emma xoay quanh việc vào sân chơi sau giờ học. Emma được vào sân chơi khi:

- Thời tiết tốt, không mưa, không quá gió, không quá lạnh.

- Bữa chiều ở lớp ăn một lượng tương đối. Như vậy sẽ đủ sức chơi một lúc và về nhà đợi mẹ nấu cơm mà vẫn không bị đói. Nếu không ăn sẽ đói sớm, mẹ phải về nấu cơm sớm, không có thời gian vào sân chơi.

- Chơi đến khi mẹ gọi thì phải đứng lên đi về ngay. Nếu mè nheo thì ngày hôm sau không vào sân chơi một ngày vì đã không giữ lời hứa với mẹ.

Mình làm đúng giao kèo này với con trong cả những ngày mình mệt, bận. Với mình, việc giữ lời hứa với con quan trọng không kém gì các công việc đang xếp hàng chờ mình kia. Tất nhiên cũng có những hôm ngoại lệ, bất khả kháng, khi đó mình luôn xin lỗi con vì đó là vấn đề từ phía mình và đền bù cho con chơi lâu hơn vào hôm sau chẳng hạn.

+ Emma có làm theo quy tắc không?

- Có chứ.

+ Emma có khóc lóc và ăn vạ mỗi ngày về việc này không?

- Cũng có luôn.

Mẫu chốt vấn đề là mức độ dai dẳng của những cơn mè nheo bắt đầu giảm dần qua thời gian. Có những hôm bữa chiều Emma không đói nên không ăn, con đã tự bảo với mình: “Hôm nay ở lớp con không ăn nên mình đi về cho mẹ nấu cơm đi mẹ”, dù sau đó đi qua sân chơi vẫn lẩm bẩm: “Con thích đi vào sân chơi lắm”.

_________

Nếu bạn muốn tiết kiệm vài phút mỗi ngày bằng cách cho con một bạt tai hay một trận mắng chửi, bạn sẽ mất rất nhiều năm sau này để hàn gắn lại một đứa trẻ vụn vỡ.


Comments


bottom of page