top of page

Làm sao để bình tĩnh trước cơn “ăn vạ” của con?

Mình vẫn luôn tâm niệm: “Chúng ta không có trải nghiệm với con của ai ngoài con của chính mình”. Trải nghiệm với con mình luôn là trải nghiệm mạnh mẽ nhất. Vì thế khi rơi vào tình huống khó kiểm soát, chúng ta thường nghĩ rằng con mình là một cá thể đặc biệt khó dạy, cần phải dùng đến những biện pháp răn đe mạnh hơn hay thậm chí là tiêu cực hơn. Hoặc là chúng ta sẽ rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân và mất phương hướng tột độ, nghĩ rằng mình là bậc cha mẹ thất bại và tồi tệ nhất trên đời này.

Làm sao để bình tĩnh trước cơn “ăn vạ” của con?

Tuy nhiên thực tế là bất kỳ ai khi rơi vào tình huống mất kiểm soát đều có cùng suy nghĩ và cảm nhận như vậy. Việc này cũng giống như bạn luôn cảm thấy con của bạn là đáng yêu nhất, giỏi giang nhất, thông minh nhất. Đơn giản bởi vì đó là đứa trẻ gần bạn nhất và bạn yêu thương nhất.


Để thoát ra khỏi cảm giác này và lấy lại quyền kiểm soát tình huống, không có cách nào tốt hơn là chúng ta học cách chấp nhận. Chấp nhận rằng trẻ nhỏ sẽ thường xuyên có hành vi chưa phù hợp. Chấp nhận rằng mình sẽ cảm thấy bất lực đôi khi. Chấp nhận rằng hành trình này không hề dễ dàng. Chấp nhận rằng tất cả những điều này có thể sẽ lặp đi lặp lại trong rất nhiều năm sau này nữa. Chấp nhận rằng bất kì cách giáo dục nào cũng cần đến sự kiên trì, kiên định trong một khoảng thời gian rất dài... Kiểm soát tình huống ở đây không phải là kiểm soát hành vi của đứa trẻ, mà chính là kiểm soát cảm xúc của chính mình.


Hãy tưởng tượng cơn ăn vạ của con giống như một nồi nước đang sôi sùng sục trên bếp. Cái bếp chính là cảm xúc của bạn. Để kiểm soát tình huống này, việc đầu tiên bạn cần làm chính là vặn nhỏ lửa hoặc tắt bếp, tự nồi nước sẽ bớt sôi. Khi bạn mềm mỏng và thấu hiểu, con sẽ dịu lại vì cảm thấy được an toàn.


Sự la mắng, đánh đòn hay time-out tương đương với việc đổ nước lạnh lên nắp nồi trong khi bếp vẫn đang to lửa. Nước vẫn tiếp tục sôi, thậm chí bốc hơi mạnh hơn khiến cả bạn và con cùng tổn thương. Nỗ lực của bạn lúc này đang là dập tắt cơn ăn vạ chứ không phải là thấu hiểu và giúp đỡ. Nó có thể có tác dụng ngay lập tức trong thời gian ngắn, nhưng về lâu dài lại là một mối nguy hại.


Có một sự thật là khi chúng ta cho mình quyền quát tháo, đánh đập con, lần sau luôn xuống tay mạnh hơn lần trước. Nếu lỡ tay một lần, con có thể tha thứ khi bạn xin lỗi. Nếu lỡ tay nhiều lần, lời xin lỗi của bạn sẽ không còn giá trị gì nữa. Con mất niềm tin ở bạn hoàn toàn. Mà đã mất lòng tin thì tại sao phải nghe lời người mà mình không tin cơ chứ? Con càng lỳ bạn càng đánh, bạn càng đánh con càng lỳ. Bạn đã nhận ra cái vòng luẩn quẩn ở đây chưa? Hãy dừng lại trước khi quá muộn.


Những nỗ lực này không phải vì bất kỳ ai khác ngoài chính bạn. Bạn xứng đáng có một mối quan hệ bền vững và tốt đẹp hơn với con cái của mình. Bạn - xứng - đáng - với - điều - đó!


Comments


bottom of page