top of page

Ghế ngồi ô tô cho trẻ em - Làm sao để trẻ hợp tác?


Khi mình mới sinh Emma, bệnh viện có quy định bắt buộc là phải có ghế đi ô tô cho trẻ sơ sinh thì mới được đón con về nhà bằng ô tô. Ngày ra viện sẽ có midwife đến tận nơi hỏi han, kiểm tra gia đình thật sự có ghế ô tô không, nếu không thì họ không đồng ý cho mang em bé về.


Trẻ em đi ô tô luôn phải ngồi ghế phù hợp với độ tuổi. Taxi hay Uber nếu không có ghế trẻ em bắt buộc phải từ chối chở nếu hành khách không tự mang theo ghế. Hồi Emma mới được 4 tháng tuổi, có lần mình đợi mãi không đón được xe bus về nhà, con thì khóc ngằn ngặt nên mình gọi Uber. Tất nhiên đấy là tình huống ngoài ý muốn, mình không định về bằng Uber nên mình không mang ghế ô tô. Kết quả là không một ai đồng ý chở vì như thế rất nguy hiểm cho em bé và cũng phạm luật nữa. Một bài học nhớ đời nên kể từ đấy đi đâu chơi mình cũng phải lắp car seat vào xe đẩy.


Có phải cứ ngồi từ bé thì tự động quen, không bao giờ con quấy khóc và bất hợp tác không?


Con ai thì mình không biết, chứ con mình thì không. Tình trạng gào thét trong ô tô vẫn thường xuyên xảy ra. Nhiều khi mình lái xe 30’ đường cao tốc mà đứa con ngồi đằng sau khóc đủ 30’ luôn.


Nhưng việc cần phải đi quãng đường đó là việc không tránh khỏi. Việc gia đình mình chỉ có 2 vợ chồng, chồng đi làm cả ngày, thì một mình mình phải mang con đi theo khắp nơi cũng là điều không thay đổi được. Việc con phải ngồi ghế khi di chuyển cũng là việc bắt buộc phải tuân thủ. Không có nếu, không có hay là, không có ngoại lệ.


Với mình, việc bảo đảm an toàn cho 2 mẹ con khi lái xe quan trọng hơn nhiều so với việc con có vui vẻ với chuyến đi đó hay không. Chuyến đi này đôi khi chỉ là chuyến đi tới siêu thị chứ chẳng phải chuyến đi chơi xa xôi gì. Thế nên mình không thể chốc chốc lại dừng lại dỗ con, hay vừa lái xe vừa thò tay đưa đồ chơi, đưa snack, liếc mắt bật nhạc để dỗ con nín khóc được. Khóc một tí không chết được, nhưng lái xe thiếu an toàn thì có. Điều duy nhất mình có thể làm là bảo đảm con được ngồi thoải mái nhất có thể, có 1-2 đồ chơi trong tầm tay (làm rơi thì phải chịu), con không quá nóng hay quá lạnh. Còn cái gì không vừa ý thì con phải tự tìm cách thích nghi thôi.


Có phải do con mình ngoan sẵn, nói gì cũng nghe, dễ tính nên mới chịu ngoan ngoãn ngồi ghế không?


“Mẹ đang lái xe, mẹ không giúp con được” là câu mình phải lặp lại liên tục từ ngày con mới đẻ đến giờ, bất chấp con có gào thét thế nào đi nữa. Thế rồi đến một ngày con hiểu: mẹ đang lái xe thì không nên đòi hỏi nhiều, đến nơi mẹ sẽ giúp mình giải quyết; khi đi ô tô nhất định phải ngồi ghế, không có ngoại lệ.


Với các chuyến đi xa, mình sẽ sắp xếp lịch trình rơi vào giờ con ngủ, và sẽ có các chặng nghỉ ở giữa đường. Thường nhà mình sẽ xuất phát trước giờ ngủ ngày của con khoảng 15’, lên xe ê a một chút là con ngủ, 2 tiếng sau dậy là vừa tới nơi. Nếu đường đi dài hơn giờ con ngủ, sẽ có chặng nghỉ ở giữa đường để con xuống thay bỉm, ăn snack, duỗi chân duỗi tay.


Bé càng lớn sẽ càng nghịch và có nhu cầu vận động nhiều hơn, hay đòi ra khỏi ghế, lấy đồ chơi, vv... Vì vậy nếu không thiết lập quy tắc chặt chẽ, thống nhất để con làm quen dần từ nhỏ thì càng lớn sẽ càng mất nhiều thời gian và sức lực để con chấp nhận quy tắc.


Ngoài lí do an toàn, việc ngồi ghế ô tô cho trẻ em mang lại cực nhiều lợi ích, mà lợi ích đầu tiên không thể phủ nhận là thay vì phải bế con, ôm con suốt chặng đường dài (trong trường hợp có bố lái xe) thì mẹ cũng có thể ngủ, ăn, nghe nhạc, nghỉ ngơi. Con ngủ trên ghế ô tô cũng thoải mái hơn có người bế. Trong trường hợp như nhà mình thường xuyên chỉ có hai mẹ con di chuyển bằng ô tô, thì ghế cho trẻ em thật sự là thứ không thể thiếu.

Một điểm khác biệt rất lớn trong tư duy của người phương Tây đó là: “Tai nạn hoàn toàn có thể xảy ra với chính mình, vì vậy phải tìm cách giảm thiểu thương vong nhất có thể”. Trong khi phần lớn người Việt (bao gồm cả mình ngày xưa) là: “Tai nạn là hi hữu thôi, không đến lượt mình đâu mà sợ”. Điều này có thể dễ dàng nhìn thấy được qua việc trẻ con phương Tây dù chơi scooter hay đi xe đạp 3 bánh cũng phải đầy đủ mũ bảo hiểm, thậm chí miếng bịt đầu gối hay găng tay; người lớn đi xe máy ai cũng đội cái “nồi cơm điện” chứ không phải mũ bảo hiểm thời trang có con ong bay bay trên đầu. Nếu bạn vẫn cho rằng ghế ô tô cho trẻ em là thứ gì đó cồng kềnh, không cần thiết thì mời bạn xem clip này: https://youtu.be/3YF34gzwiaQ


Bạn có thể vô trách nhiệm với mạng sống của mình, nhưng đừng chủ quan với mạng sống của con.

Bài này được viết do vài ngày gần đây tình cờ có vài người hỏi về chủ đề này, xoay quanh câu hỏi: “Tại sao Emma chịu ngồi ghế ô tô ngoan như vậy?”. Thật ra để đi đến được cái ngoan này cũng phải trải qua biết bao nước mắt. Nhưng cái gì là quy định và bảo vệ tính mạng thì phải gạt nước mắt mà chấp hành thôi. Việc thiết lập một thói quen tốt hay thay đổi một thói quen xấu đều là những việc khó khăn, bạn đừng kì vọng sẽ thành công chỉ sau một thời gian ngắn.

Comments


bottom of page