top of page

Làm sao để trẻ toddler hợp tác?


Một vài câu chuyện của Emma lúc 17 tháng.

1. Chuẩn bị hết giờ xem TV:


- Con ơi sắp hết giờ rồi nhé, mình xem hết bài này là tắt đi nha.

- Uh... (uh trong vô thức vì mắt vẫn dán vào TV)

- (gần hết bài) Mẹ chuẩn bị tắt đi đây. Mẹ đếm đến 3 là tắt nhé. 1-2-3! (Căn làm sao số 3 rơi đúng vào lúc hết bài).


Tất nhiên là khóc lóc ầm ỹ.


- Con nghe mẹ nói này, Emma muốn nghe mẹ nói cái này không? (Ngồi xuống nhìn vào mắt con)

- Uh... (mắt long lanh nhưng nín khóc đợi mẹ nói).

- Bây giờ hết giờ xem TV rồi. Lúc trước khi xem mình đã thoả thuận là hết giờ thì tắt TV đúng ko con?

- Uh...

- Thế nên bây giờ Emma có khóc không nhỉ?

- Hông...

- Đúng rồi! Như thế là Emma giữ lời hứa với mẹ đấy! Giữ lời hứa là ngoan lắm!



2. Sắp đến giờ đi tắm nhưng chị gái vẫn đang mải mê chơi xếp hình.


- Con ơi đến giờ đi tắm rồi!

- Hônggggg

- Nhưng đã đến giờ đi tắm, hết giờ chơi rồi con.

- Hônggggg (kèm thêm lăn ra đất khóc lóc giãy đành đạch)

- Emma muốn nghe mẹ nói cái này không?

- Uh... (mắt long lanh nhưng nín khóc để nghe mẹ nói)

- Có phải con rất muốn tiếp tục chơi xếp hình, và con thấy buồn khi không được chơi nữa, đúng không?

- Uh...

- Được rồi, vậy bây giờ mình có thể dừng lại để đi tắm được ko? Sau đó mẹ sẽ đọc cho con truyện Peppa Pig.

- Yê Peppa Pig! Đi tắm! Mẹ, đi tắm!


3. Bố mẹ đang ăn cơm, chị gái đã ăn xong nhưng không chịu tự chơi mà lại đòi bế.


- Bố mẹ đang ăn cơm, nên không thể bế con được nhé.

- Nâuuuu hụ hụ hụ (là nó đang khóc đó các bác)

- Emma có muốn nghe bố nói không?

- Uh...

- Bây giờ bố mẹ đang ăn cơm. Con ăn xong rồi và bây giờ đến lượt bố mẹ ăn. Khi nào ăn xong bố sẽ bế con nhé.

- Nâuuuu nâuuuu huhuhu

- Bố nói lại một lần nữa này, Emma có muốn nghe bố nói không?

- Uh...

- Con muốn bố bế đúng không? Vấn đề là bây giờ bố mẹ đang ăn cơm. Khi nào ăn xong bố sẽ bế con. Còn khi mọi người đang ăn cơm thì sẽ không ai bế ai cả. Bố ôm con một cái rồi con ra kia tự chơi nhé.

- Uh...


Ôm xong bố mẹ tiếp tục ăn cơm, còn chị gái đồng ý tự chơi. Không đồng ý thì cứ đứng đấy khóc, khóc một lúc sẽ hiểu bố mẹ đã nói không thì có khóc cũng không ích lợi gì.


4. Chị gái rất thích đọc truyện nên mỗi lần dừng lại để đi ngủ là một cơn ăn vạ sẽ xảy ra.


- Hôm nay còn sớm nên mẹ sẽ đọc cho con 3 truyện, con chọn 2 truyện đi, mẹ sẽ chọn 1 truyện.

- (hào hứng chọn truyện)

- Con nhìn nhé, đây là 3 truyện. Sau khi đọc xong 3 truyện này mình sẽ đi ngủ. Con đồng ý không?

- Uh...

- Móc tay hứa nhé.

- (móc tay)


Đọc hết 3 truyện, chị gái tất nhiên không hiểu thế nào là 3 truyện, vẫn đòi đọc thêm.

- Mình đã móc tay hứa là đọc 3 truyện sẽ đi ngủ, con nhớ không?

- Uh...

- Vậy Emma có giữ lời hứa với mẹ không nhỉ?

- Hônggggg

- Ko giữ lời hứa là không tốt rồi. Emma nên học cách giữ lời hứa chứ. Khi mình đã hứa tức là mình phải làm đúng như thế, con ạ.

- Hônggggg (bắt đầu gào lên khóc)

- Emma có muốn nghe mẹ nói cái này không?

- Uh...

- Mẹ biết là con rất buồn khi không đc đọc thêm truyện, nhưng đã đến giờ đi ngủ, và mình đã hứa là đọc xong 3 truyện sẽ ngủ. Bây giờ con nằm xuống đây, mẹ sẽ hát cho con nghe bài Chú Ếch nhé?

- Uh... (lục đục nằm xuống, hát chưa hết bài Chú Ếch đã ngáy o o)


Sau nhiều lần, chị gái đã hiểu khi nào là sắp tắt TV, sắp đến giờ đi về, hay sắp phải trả đồ cho bạn, hiểu luôn như thế nào là giữ lời hứa. Thỉnh thoảng vẫn khóc nhưng hầu hết là vui vẻ.

Mình nhận ra rằng không bao giờ là quá sớm để giải thích cho con. Con có thể lờ mình đi vài lần hay chống đối nhiều lần, nhưng nếu bố mẹ kiên định và kiên nhẫn thì chắc chắn sẽ đến ngày con hiểu và làm theo quy tắc. Đòn roi và chửi mắng thật sự không cần thiết. Mình cho rằng đòn roi chỉ thể hiện sự bất lực của người lớn và gieo rắc nỗi sợ hãi cho trẻ con. Đòn roi có thể tạo ra một đứa trẻ nghe lời, nhưng không thể tạo ra đứa trẻ hiểu chuyện và tự giác.


Người lớn đã từng là trẻ con, nhưng trẻ con chưa bao giờ là người lớn. Vậy đứa 30 tuổi nói mà đứa 3 tuổi không nghe, thì là do đứa 3 tuổi hư hay do đứa 30 tuổi kém?


Đừng đánh con, hãy kiên nhẫn với con nhé!


Làm cha mẹ, quan trọng nhất và khó nhất chính là buông bỏ tư tưởng mình có thể kiểm soát con, uốn nắn con theo ý mình. Phải nhớ rằng mình chỉ là người đồng hành và hướng dẫn thôi. Chừng nào chưa buông bỏ được tư tưởng “tao nói mày phải nghe” thì sẽ còn mất kiểm soát và bất lực dài dài. Khi tư tưởng gốc rễ của bạn đúng, tự hành động của bạn với con sẽ đúng. Khi các hành động của bố mẹ luôn nhất quán và con thấy được sự đồng cảm, tôn trọng bố mẹ dành cho mình, thì lúc đó con mới tin tưởng để khi bố mẹ nói “con muốn nghe mẹ nói ko?” tức là bố mẹ đang muốn giúp mình, chứ không phải là đang lừa để ép mình làm gì đó. Trẻ con khôn lắm, từng tưởng lừa được chúng.

Đất tốt thì cây mới tốt

Comentarios


bottom of page