top of page

Mình đã cùng con vượt qua các cơn “ăn vạ" như thế nào?

Thứ Sáu vừa rồi, trong bữa cơm chiều, Emma đã có một trận ăn vạ rất kinh khủng. Tất nhiên đó không phải lần đầu tiên con ăn vạ kiểu ấy, nhưng cách hai mẹ con vượt qua trận ăn vạ đó có thể nói là lần đầu tiên.


Con ăn vạ.

Câu chuyện như thế này:

- Mẹ ơi cơm này nóng quá! Con chưa ăn được!

- Mẹ thổi giúp con nhé?

- Không không! Con tự “chội”!

- Ừ thế con tự thổi cũng được.

- Không, con tự “chội”!

- Ừ thì con thổi đi mà, mẹ có bảo gì đâu!

- CON TỰ CHỘIIII! CON TỰ CHỘIIIII (cơn ăn vạ bắt đầu)


Mọi đàm phán đều không thành công, thậm chí lần này không hiểu sao càng đàm phán cơn ăn vạ lại càng kinh khủng. Emma chuyển sang tức tối, đập bàn đập ghế, gào thét, lăn lộn. Bình thường chắc mình đã ra khỏi phòng cho bình tĩnh lại. Nhưng hôm nay mình cảm thấy có gì không đúng lắm. Hình như mình đã làm sai chỗ nào đó hoặc bỏ qua mất cái gì đó. Thế là mình vẫn ngồi bên cạnh cái quả bom 2 tuổi rưỡi đang lăn lộn kia đợi nó ăn vạ tận 15 phút (hình như lâu hơn).


- Con ơi, hình như mẹ hiểu sai cái gì đó đúng không? Con có muốn nói lại một cách bình tĩnh để mẹ nghe rõ hơn không?

- Con muốn tự chội *vừa nói vừa nấc do khóc lâu quá*

- Mẹ đoán là con muốn nói “con tự thổi” nhưng có vẻ là không phải. Hay con muốn nói “con tự chơi”?

- CON TỰ CHỘI! CON TỰ CHỘIIIIIII

- Có vẻ vẫn chưa đúng nhỉ. Từ từ con bình tĩnh để mẹ đoán nhé... Con muốn nói là “con tự đợi”! Có đúng không?

- *gật gật và thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cái con người 30 tuổi cũng hiểu mình nói gì*.


- À, tức là con không muốn mẹ thổi, cũng không muốn tự thổi, mà con muốn đợi cho cơm tự nguội rồi sẽ ăn. Nhưng mẹ lại nghe không đúng nên con bực mình phải không?

- Con muốn tự “chội” cơm nguội rồi con mới ăn. Không phải tự “chội”, mẹ không “chội” (má ơi đến đây nghe vẫn muốn sảng).

- Ừ được rồi. Mẹ xin lỗi vì hiểu sai ý con nhé. Lần sau nếu mẹ không hiểu thì con bình tĩnh nói là “không phải, mẹ hiểu sai rồi” sau đó bình tĩnh nói lại cho mẹ nghe. Không cần phải khóc gào như thế vì con càng gào mẹ càng không hiểu.

- Vâng ạ.


Bữa cơm lại trôi qua vui vẻ như chưa có gì xảy ra.

Có thể nhiều người sẽ thấy mình chiều con quá. Trẻ con gì mà “láo”, động tí ăn vạ lại còn hét cả vào mặt người lớn (đánh bỏ mẹ cho chừa đi).


Nhưng mà bạn ơi, ngôn ngữ tụi nó chỉ đến thế. Cố hết sức cũng chỉ diễn đạt được đến thế mà bố mẹ vẫn không hiểu. Hai người lớn có đủ kỹ năng ngôn ngữ và xã hội cãi nhau, nói đến lần thứ hai đối phương không hiểu cũng còn nổi xung lên cơ mà. Đánh hay phạt không làm cho khả năng ngôn ngữ của con tốt lên, cũng không dạy con biết cách cư xử tốt hơn trong tình huống tương tự. Ngược lại còn khiến con cảm thấy ấm ức và bị chèn ép, kết nối giữa con và bố mẹ qua những lần như vậy cũng đứt gãy dần đi. Con thu mình lại sau mỗi lần như thế.


Đến một ngày bạn sẽ trở thành người cuối cùng được biết về khó khăn của con, thậm chí có thể còn qua người khác chứ không phải do con tự nói ra. Bởi vì trong những ngày ấu thơ này, bạn đã trừng phạt con khi chúng gặp khó khăn và tìm đến bạn.



Comments


bottom of page