top of page

Mẹ ơi, bạn không cho con chơi

Như mọi buổi tối khác, trước khi đi ngủ, Emma lại thao thao bất tuyệt về những chuyện ở trường.


- Hôm nay lớp con có gì vui nào?

- Hôm nay bạn Nicolai có hẳn một bạn Unicorn ở lớp.

- Wow… Hẳn một bạn Unicorn luôn? Thế Unicorn đấy là của Nicolai hay là của lớp?

- Của Nicolai mang đến.

- Oh… Có to không con? To bằng nào?

- To bằng Nicolai luôn.

- Wow… To bằng Nicolai mà Nicolai vẫn bê được đến lớp cơ à? Thế các bạn có được chơi không hay cô cất đi?

- Các bạn đổi nhau.


- À, các bạn đổi nhau mỗi bạn một lượt hả? Thế con có được đến lượt không?

- Con không

- Sao thế?

- Tại vì Lincoln không cho con chơi

- Thế à, thế bạn Lincoln bảo gì?

- Lincoln bảo là không được.

- Lincoln bảo là Emma không được cầm à? Thế lúc ấy Emma nói gì?

- Con không nói gì, con chỉ đứng nhìn.


- Oh… Thế để mẹ đoán nhé, có phải các bạn chơi mỗi bạn một lượt, nhưng con không xin chơi mà chỉ đứng nhìn đợi đến lượt, đúng không?

- Vâng.

- Thế rồi khi con nghĩ là đến lượt con thì bạn Lincoln tranh mất, con cũng không nói gì, mà chỉ đứng đợi tiếp, có đúng không?

- Vâng.

- Mẹ hiểu rồi. Mẹ nghĩ là không phải các bạn không muốn cho con chơi đâu, mà có thể vì con không nói gì nên các bạn tưởng con không thích chơi đấy. Nếu con muốn chơi thì lần sau con nói là: “Can I have a turn, please?”

*mặt giãn ra, cười cười*

- Bởi vì con bé nhất lớp nên nhiều cái con chưa theo kịp các bạn, nếu muốn gì con cứ mạnh dạn nói thì các bạn mới biết, con nhé. Các bạn lớn hơn nên các bạn nhanh hơn con, nếu con không nói thì có thể các bạn sẽ nghĩ con không thích chơi, chứ không phải là các bạn không muốn cho con chơi cùng đâu.


Nói chuyện với con.

Thật ra khi mới nghe câu chuyện, mình cũng hơi lo lắng vì sợ con bị bạn bắt nạt. Nhưng nghĩ lại, mình đã từng gặp tất cả những đứa trẻ đó, không bạn nào có vẻ ghét con mình. Hơn nữa, ở lứa tuổi này chúng chưa có hành vi bắt nạt có chủ đích. Emma mỗi ngày đến lớp vẫn rất vui và quý mến các bạn nên mình tin khả năng cao đây chỉ là hiểu lầm.


Sự kết nối với con mỗi ngày rất quan trọng. Khi sợi dây kết nối này luôn được duy trì, chúng ta sẽ biết con đang gặp vấn đề gì, có thể điều chỉnh ở đâu, thay vì chỉ phụ thuộc vào cô giáo hay nhà trường. Ở độ tuổi nhỏ, 10 phút trao đổi với cô giáo trước giờ ra về rất có giá trị. Nhờ những thông tin từ cô giáo, về nhà có thể hỏi lại con xem câu chuyện có đúng không, góc nhìn của con thế nào. Từ đó, con cũng hình thành thói quen ghi nhớ những gì diễn ra để về kể lại cho mẹ. Thay vì hỏi chung chung: “Hôm nay ở lớp con làm gì?”. Chúng ta có thể hỏi: “Hôm nay ở lớp con đã làm…, đúng không?”


Hôm nay, con đã kể cho bạn những chuyện gì?



Comments


bottom of page