top of page

Mỗi lần thay đổi môi trường, con thường học thêm những thói xấu?

Dạo này nhà mình đi lại, di chuyển nhiều nên đến bữa con thường mệt, không muốn ăn. Mỗi lần như vậy mình lại xúc cho con, giúp con hết phần ăn. Dần dần, con đòi mình xúc cho ngay cả những hôm không mệt. Cứ đến bữa là mè nheo “con mỏi tay, con mệt” để được mẹ xúc cho.


Một ví dụ tương tự là chuyện bế ẵm. Do di chuyển nhiều và phải đợi ở các sân bay rất lâu nên thỉnh thoảng mình bế con khi con mệt. Dần dần, con đòi mình bế mọi nơi, kể cả là từ giường vào nhà tắm mỗi lần mình gọi con đi tắm.


Mình có làm gì sai không?


Mình tự tin là không. Chuyện này đã xảy ra rất nhiều lần và mình đều xử lý ổn thoả.


Việc mình giúp đỡ con khi con mệt là điều cần thiết. Còn việc con quen thói dẫn đến ỷ lại là việc khác, có thể điều chỉnh riêng. Không thể vì sợ con ỷ lại mà mình không giúp con khi con cần.


MÌNH ĐÃ XỬ LÝ GỌN GHẼ CHUYỆN NÀY NHƯ THẾ NÀO?


Một buổi sáng, sau khi cả nhà đã có một đêm ngủ ngon, con ngủ đủ giấc và tự tỉnh dậy rất vui vẻ. Đến khi mình gọi con đi đánh răng, con bắt đầu đòi được bế vào nhà tắm, khi mẹ không đồng ý thì giả vờ mệt, giả vờ đau chân.


“Ô, cái chân này nó chỉ đau khi nó không muốn đi bộ thôi phải không?”

“Con mệtttt… Con muốn mẹ bế connnnn…”

“Đoạn đi bộ này rất ngắn, chỉ từ giường vào nhà vệ sinh. Nó không đủ để làm con mệt. Hơn nữa, mới sáng ra con còn đùa nghịch nhảy nhót rất khoẻ, không có lý do gì mà con không tự đi bộ vào nhà vệ sinh được cả.”

*bắt đầu lăn ra đất và khóc ăn vạ.*

“Mẹ nhắc lại lần cuối, mẹ sẽ không bế con khi con đủ sức tự đi. Mình không ỷ lại vào sự giúp đỡ của người khác như thế. Mẹ chỉ bế con khi con mệt thật, đừng giả vờ với mẹ vì mẹ biết hết đó. Bây giờ bố mẹ sẽ đi đánh răng rửa mặt để xuống nhà ăn sáng, con có thể đi đánh răng cùng hoặc không, nhưng sẽ không có chuyện bế ẵm gì ở đây cả.”


Con tiếp tục nằm rên rỉ dưới đất trong khoảng 15 phút, không có nước mắt. Hai vợ chồng mình tiếp tục những việc cần làm và không ai nói gì tới con nữa. Đến khi mình bắt đầu thay quần áo, mình thông báo lại thêm một lần:


“Bố ơi, bố thay quần áo xong thì mình chuẩn bị đi nhé.”

*hét lên* “ĐỪNG!!! CON KHÔNG MUỐN BỐ MẸ ĐI TRƯỚC ĐÂU!!!”

“Bố mẹ không đi trước, bố mẹ sẽ đợi con. Nhưng hình như con vẫn chưa đánh răng rửa mặt? Thế này thì cả nhà mình sẽ muộn giờ ăn sáng mất. Người ta dọn hết là nhịn đói cả nhà luôn.”

“Con đi đánh răng. Con đi ngay bây giờ luôn.”

“Con tự đi vào nhà vệ sinh đi.”


Đánh răng xong, mình hỏi lại:


“Con tự chạy vào nhà vệ sinh hay mẹ bế vậy?”

“Con tự chạy vào.”

“Có thấy mệt không?”

“Hông.”

“Thế cái đoạn nằm khóc lúc nãy, có mang lại kết quả gì không?”

“Hông.”

“Vậy từ giờ có cần mất thời gian với những việc không mang lại kết quả gì như thế không?”

“Hông.”

“Con nhớ nhé. Mẹ sẽ giúp đỡ con khi con mệt thật. Nhưng khi con đủ sức tự làm những việc của mình, thì con không nên ỷ lại. Mẹ là người lớn nên mẹ biết lúc nào con mệt thật và lúc nào con giả vờ đấy.”

*gật gật*

__________


Chuyện xúc ăn cũng tương tự. Mình làm rõ những thông điệp sau cho con biết:


- Mẹ sẵn sàng giúp khi con thật sự gặp khó khăn, nhưng không giúp khi con giả vờ hay đủ sức tự làm.

- Không nên ỷ lại vào sự giúp đỡ của người khác mà nên tự lập những việc mình có thể.

- Mẹ biết hết khi nào giả vờ và khi nào thật.

- Khóc lóc, ăn vạ thoải mái nhưng quyết định sẽ không bao giờ vì thế mà thay đổi.

__________


Có một câu chuyện nhỏ nữa về việc ăn uống mà mình muốn kể cho các bạn nghe.


*đang ăn mỳ Ý* “Mẹ ơi, nếu mà mẹ xúc cho con thì con sẽ không thể cắn được. Còn nếu con tự ăn thì con sẽ cắn được.”

“Là sao? Mẹ không hiểu.”

“Là nếu mẹ xúc mỳ cho con ăn, con sẽ phải mút hết sợi mỳ vào chứ không cắn ra vì mẹ không thích như thế. Nhưng nếu con tự ăn thì con có thể cắn ra nếu con thích.”


Mình hơi khựng lại một tí, nhận ra rằng đúng là mình có kiểu ăn mỳ quấn hết vào dĩa sau đó ăn nguyên sợi chứ không cắn đứt sợi mỳ giữa chừng. Con mình thì hay cắn ra và mình hay nhắc con mút hết vào. Mình đã không để ý tới chi tiết này cho đến khi con nói.


“Con thấy không? Nếu mình để người khác làm gì cho mình, mình sẽ không được toàn quyền quyết định mà sẽ phải làm theo ý của người ta. Còn khi mình tự lập, tự làm, thì mình được thoải mái làm theo ý mình.”

“Đúng. Con thích cắn mỳ ra thì con phải tự ăn thôi. Để mẹ xúc cho thì mẹ sẽ không thích con cắn.”

“Đúng rồi, vì mẹ cũng thích làm theo kiểu của mẹ. Nên nếu con không thích cách làm của mẹ thì tốt nhất là con tự làm. Như thế con được thoải mái làm theo ý thích. Tất cả mọi việc khác trong cuộc sống đều như thế con ạ. Con càng tự lập thì con càng tự do.”

*mắt long lanh gật đầu*.

___________


Trong cuộc sống sẽ luôn có những tình huống bất ngờ xảy ra và cần ứng biến linh hoạt. Chúng ta đang nuôi dạy một con người chứ không phải là lập trình robot. Hãy thoải mái đón nhận mọi tình huống với tâm thế bình thản.


Đừng đổ lỗi cho môi trường, cho ông bà khiến con “hư” hay “ỷ lại”. Những yếu tố đó có thể tác động phần nào, nhưng người cầm cương để mọi chuyện trở về đúng hướng vẫn là chúng ta, những người bố, người mẹ.


Trẻ con sẽ chịu ảnh hưởng bởi người chúng ở gần nhiều nhất, không phải người đã sinh chúng ra. Vì vậy, bạn muốn con giống mình, nghe mình thay vì nghe ông bà cô chú nào đó, thì bạn phải là người ở bên con nhiều nhất, lắng nghe con nhiều nhất và là người mà con tin nhất.

_________


Mỗi lần thay đổi môi trường, con thường học thêm những thói xấu?
Ảnh: đang thao thao bất tuyệt về việc “con tự ăn mỳ thì con có thể thoải mái cắn ra”.


Comments


bottom of page