top of page

Một viên đạn bọc đường thì vẫn là viên đạn.

Viên đạn bọc đường vẫn là viên đạn, tất nhiên.


Người chồng cờ bạc, gái gú, vũ phu; cho dù có ngọt nhạt chăm sóc gia đình, chiều chuộng vợ con; thì cốt lõi bản chất cờ bạc, gái gú, vũ phu của anh ta vẫn nằm nguyên ở đó, chẳng mất đi đâu cả. Gia đình có cha mẹ lục đục, bề ngoài có hoàn hảo đến mấy thì những tổn thương của con cái vẫn ở đó chẳng mất đi đâu. Cục đường có tan đi hay không thì sự thật viên đạn vẫn chình ình. Bạn sẽ chấp nhận ăn bao nhiêu viên đạn trong cuộc đời mình rồi mới quyết định tự giải thoát?


Có rất nhiều loại “đường” khác nhau dùng để bao bọc những viên đạn như vậy, nhưng hôm nay mình sẽ chỉ nói đến hai loại có liên quan trực tiếp đến những đứa trẻ - thế hệ mà mình luôn cố gắng bảo vệ.


1. Phải cố giữ lấy gia đình để giữ gìn mặt mũi và thể diện cho bố mẹ.


Mình có cô bạn (và mình đoán là rất nhiều bạn gái khác cũng đang ở tình cảnh tương tự) bị bố mẹ ban chiếu thư: lấy chồng rồi dù có chuyện gì cũng không được quay về nhà bố mẹ đẻ. Dù chồng có đánh đập, gái gú, thì cũng phải biết đóng cửa ngọt nhạt mà giữ chồng. Bạn ấy thật sự đã rơi vào cảnh không một chốn nương thân dù nhà bố mẹ đẻ chỉ cách nhà chồng hai con phố. Những cô gái như vậy thật sự rất tội nghiệp.


Phải cố giữ lấy gia đình để giữ gìn mặt mũi và thể diện cho bố mẹ.

Cha mẹ chính là hình mẫu thu nhỏ về xã hội trong lăng kính của con cái. Cho dù chúng có lớn thế nào thì những ảnh hưởng của bố mẹ vẫn luôn nắm một phần lớn tiềm thức. Với bố mẹ cô ấy, bản thân cô ấy vốn không quan trọng bằng thể diện của họ với bên nhà thông gia. Trong tiềm thức cô ấy biết rằng bản thân mình chẳng có giá trị gì cả, bố mẹ đẻ còn đang bắt mình hi sinh để gìn giữ mặt mũi cho gia đình thì bị chồng đánh đến chết cũng là mình đáng bị như vậy thôi. Vùng vẫy để làm gì? Giải thoát để làm gì? Mình có giá trị gì đâu?


Ngay cả khi cô gái đó thừa tiền và quyền lực để ra ở riêng và giành quyền nuôi con, cái bóng của cha mẹ trong tiềm thức vẫn quá lớn để cô ấy có thể đủ dũng khí thoát ra. Vậy nên mới có những người phụ nữ có tất cả, có luôn một ông chồng chẳng ra gì nhưng vẫn nhất định không ly hôn.


Mình vẫn nhớ lần mình thảo luận về khái niệm “gương mặt gợi đòn” với một anh bạn là nạn nhân của bắt nạt học đường. Một anh bạn khác - với vai trò là đứa trẻ hồi bé hay bắt nạt bạn, thừa nhận rằng đúng là có những mục tiêu chẳng làm gì sai cả, nhìn mặt “gợi đòn” thì tấn công thôi. Cả hai người bây giờ đều là những người rất thành công trong xã hội.


- “Tại sao anh lại không mách với người lớn?”

- “Có thể vì anh biết dù có nói ra cũng không ai bảo vệ hay đứng về phía anh. Vì thế anh chẳng có cách nào khác ngoài tiếp tục chịu đựng. Phản kháng lại biết đâu hôm sau nó đánh đau hơn thì sao? Đến bây giờ anh vẫn căm thù những đứa trẻ ngày xưa bắt nạt anh. Không ai biết anh đã phải trải qua tuổi thơ khủng khiếp đến thế nào...”


Lúc này mình nhận ra một điều song song, đó là mình đi học cũng từng bị bắt nạt nhưng ngược lại mình luôn khiến kẻ bắt nạt phải sợ hãi mà tránh mình ra, vì trong tiềm thức mình biết rằng chỉ cần ai cố ý bắt nạt mình, mẹ mình sẽ cho nó biết thế nào là lễ hội. Mình chưa từng mách mẹ, nhưng thần thái và sự kiên định của mình thể hiện điều đó. “Mày thử đụng vào tao xem, cùng lắm hôm nay tao sống mái với mày, thắng hay thua thì mai mẹ tao sống mái với mày tiếp” - kiểu kiểu vậy đó (dù chắc chắn mẹ về thì mình cũng no đòn). Có thể kẻ bắt nạt luôn nhìn ra điều đó ở những mục tiêu của mình. “Gương mặt gợi đòn” đôi khi chính là gương mặt của đứa trẻ không có ai bảo vệ.


Bố mẹ, làm ơn hãy là nơi mà dù cả thế giới có xua đuổi vẫn dang tay đón con cái mình trở về. Đó mới chính là sức mạnh để chúng chống đỡ với cuộc đời.


2. Phải giữ gia đình cho con.


Người ta chỉ phân tích về hệ luỵ xảy đến với những đứa trẻ khi cha mẹ li hôn, nhưng ít ai đề cập và bóc tách trần trụi cuộc sống của những đứa trẻ có bố mẹ không hạnh phúc. Vậy nên hôm nay mình, một đứa trẻ có hơn 20 năm sống trong gia đình bố mẹ không hạnh phúc và li hôn khi cả hai đã ngoài 50, sẽ nói cho bạn nghe.


“Hoảng loạn, sợ hãi, lo âu, nóng nảy, khó kiềm chế, nghi ngờ bản thân và xã hội, (dần dần trở nên) vô cảm, ích kỉ” vẫn là những tính từ rất nhẹ để miêu tả tâm lí của chị em mình suốt quá trình lớn lên. Chúng mình mang trong lòng những thương tổn không ai nhìn thấy, không một ai muốn lắng nghe hay thấu hiểu, chỉ đơn giản vì “con nhà giàu sướng thế rồi còn muốn gì nữa”. Từ khi 17 tuổi, không có năm nào mình không có ý định tự sát vì rất nhiều lí do. Cảm tưởng mình như một quả bom luôn sẵn sàng phát nổ bất kì lúc nào. Mình đã mất chính xác 12 năm để chữa lành những tổn thương tâm lí, trở thành cha mẹ của chính đứa trẻ bên trong mình, và chỉ hoàn toàn từ bỏ kế hoạch tự kết liễu khi mình có con.


Mình đã có thể trở thành một phiên bản tiếp theo của bố mẹ mình trong hôn nhân. Mình đã có thể vô tình trút lên con mình những bất hạnh không phải lỗi do chúng, để rồi con mình tiếp tục có một tuổi thơ như mình đã trải qua, lớn lên vô thức trở thành người lớn khiếm khuyết như mình. Bản thân mình buộc phải nỗ lực rất nhiều để điều đó không lặp lại. Nhưng rất nhiều người đã không có điều kiện làm được như mình, bất hạnh vẫn tiếp tục luẩn quẩn ám ảnh những đời sau.


Mình của những ngày thơ ấu đã rất sợ hãi khi nghĩ đến việc bố mẹ li hôn và tìm mọi cách hàn gắn gia đình như bản năng của mọi đứa trẻ khác. Nhưng mình của những lần lên kế hoạch tự kết liễu lại hối hận về điều đó. Nếu cho mình chọn lại, mình sẽ ước giá mà bố mẹ mình li hôn ngay từ khi mình 6 tuổi. Giữa hai thứ bất hạnh, đáng ra nên chọn thứ ít bất hạnh hơn.


Phải giữ gia đình cho con.

Nếu bạn sợ và lo lắng, hãy thừa nhận điều đó. Đừng mang những đứa trẻ chưa hiểu chuyện ra làm lí do cho sự cao thượng của bạn hay bắt chúng phải chịu trách nhiệm về những quyết định của người lớn. Nếu chúng đủ trưởng thành và biết suy nghĩ, chúng sẽ không chọn sống trong gia đình bề ngoài đủ bố đủ mẹ nhưng đau khổ về tinh thần đâu.


Khi mình viết những điều này, thật lòng mình không một chút oán trách hay giận hờn cha mẹ. Mình hiểu với định kiến xã hội thời đó và quan điểm sống của thế hệ trước, đó là những gì (mà bố mẹ mình nghĩ là) tốt nhất họ có thể làm, cho con cái những gì tốt nhất trong khả năng của họ. Nhưng đó là viên đường, còn viên đạn là những tổn thương chị em mình gánh chịu trong hơn 20 năm qua. Trải qua tuổi thơ như vậy hình thành nên mình của những ngày thiếu niên - cứng cỏi nhưng không kiên cường, mà cái gì cứng thì dễ gãy. Viên đạn là thật. Chỉ là nó chưa một lần được thừa nhận hay biết đến, những đứa trẻ trong chúng mình chưa một lần được xin lỗi hay an ủi. Người lớn có thể dễ dàng định đoạt cuộc sống của mình còn trẻ con thì không. Chúng chẳng có lựa chọn nào khác ngoài tiếp tục chịu đựng, tiếp tục tổn thương.


Mình từng đọc được một câu như thế này: “Only truths set you free” (chỉ có sự thật mới cho bạn tự do). Chỉ khi nào bạn chấp nhận sự thật, chấp nhận nhìn thẳng vào những tổn thương của mình và thừa nhận nó dù có đau đớn, thì khi ấy bạn mới có thể giải thoát cho chính mình và sống thanh thản.

_________


Đây là bài viết nằm trong loạt bài “LÀM SAO ĐỂ TỪ BỎ MỘT MỐI QUAN HỆ ĐỘC HẠI” của mình. Bạn có thể ấn nút chia sẻ nếu thấy hữu ích nhưng vui lòng không copy lại và cắt xén tên tác giả.


Nếu bạn cảm thấy đã quá muộn để thay đổi cuộc đời mình, xin hãy thay đổi cuộc đời con cái bạn, nhất là những bé gái.

Comentarios


bottom of page