top of page

Manner là thứ không phân biệt độ tuổi.

Hôm qua trong lúc xếp hàng ở sân bay, có một em bé từ đâu chạy đến và trèo lên chiếc va li kéo của Emma. Chiếc va li này có phần chỗ ngồi và dây kéo để trong lúc chờ ở sân bay, các em bé có thể ngồi lên.


Emma thì không thích tí nào. Tại sao va li của mình mà một em bé lạ hoắc lại hồn nhiên trèo lên, còn chẳng hỏi mình câu nào nữa chứ? Bình thường mẹ mình không cho phép mình như thế này đâu.


Emma đang bối rối thì mẹ bé chạy đến bế bé đi.


Một lúc sau, khi đã ổn định lại, mình chủ động hỏi:


“Lúc nãy có em bé trèo lên va li của con nhỉ?”

“Chắc là tại em ấy thích quá.”

“Ừ, thế khi em ấy trèo lên va li của con, con thấy thế nào?”

“Con thấy ngạc nhiên."

“Ngạc nhiên vì em ấy trèo lên hả?”

“Có. Và va li này hông phải của em ấy.”

“Tức là con ngạc nhiên khi nhìn thấy một em bé trèo lên một cái va li không phải của em ấy. Đúng không?”

“Đúng.”

“Thế nếu con gặp một món đồ của người khác mà con rất thích, thì con sẽ làm gì?”

“Con sẽ hông chạm vào đâu, vì nó hông phải là của mình.”

“Đúng rồi. Cái gì không phải của mình thì không nên tự ý chạm vào mà không hỏi nhé. Thế con nghĩ lúc nãy em bé nên làm thế nào nếu quá thích cái va li của con?”

“Thì em ấy về nhà bảo bố mẹ mua cho chứ.”

“À, nhưng em ấy đang ở sân bay, không thể mua ngay được. Mà em ấy lại quá thích cái va li, không thể chờ được thì nên làm gì nhỉ?” (Ý là hỏi mượn.)

“Thì em ấy đợi chứ. Đợi về nhà bố mẹ mua cho.”


Gài mãi con không hiểu, đành phải nói thẳng.


“Em ấy có thể hỏi mượn con không nhỉ? Nếu em xin phép ngồi lên thì con có đồng ý không?”

“Có. Nếu em ấy hỏi lịch sự thì con sẽ đồng ý.”

“Hỏi lịch sự là như thế nào nhỉ?”

“Là ‘chị ơi, em có thể ngồi lên cái va li của chị hông’. Đấy, như thế là lịch sự.”

“Con cũng thế nhé. Nếu con quá thích được thử món đồ của ai đó, con phải hỏi và xin phép lịch sự. Nếu họ đồng ý mình mới chạm vào, nếu họ không đồng ý thì thôi nha.”

“Có. Nếu người khác hỏi con và con muốn thì con sẽ chia sẻ, còn nếu con hông muốn thì thôi. Cũng hông sao vì đó là của con, con được quyền quyết định đúng hông mẹ?”

“Đúng rồi. Chính xác là như thế.”


Mình luôn tâm niệm mỗi sự việc xảy ra xung quanh, dù là nhỏ nhất, đều là cơ hội để dạy con hoặc để bản thân mình học thêm một điều gì đó. Trong câu chuyện này, mình đã tận dụng để nhắc lại cho con nhớ về quyền sở hữu đồ đạc của bản thân, sự tôn trọng ý kiến và đồ đạc của người khác, cách hỏi và xin phép lịch sự khi muốn sử dụng đồ không phải của mình. Còn bản thân mình học được rằng, trẻ con có thể ngây thơ không biết, nhưng người lớn phải là người hướng dẫn cho chúng biết.


Đợt về Việt Nam lần này mình nhận ra các em bé xung quanh nhiều em rất ngoan, lễ phép, nhưng manner lại chưa thực sự tốt. Có thể do người lớn xung quanh không ai cho rằng những việc nhỏ như vậy đáng để lưu tâm và dạy cho trẻ. Mình không tìm được từ chính xác để dịch sang tiếng Việt (nếu bạn nào dịch được vui lòng cho mình biết). Đại loại manner là cách một người cư xử, ứng xử và tỏ thái độ trong những hoàn cảnh và bối cảnh nhất định.


Manner là thứ không phân biệt độ tuổi

Ví dụ: việc các em bé chào hỏi những người đi cùng thang máy được coi là lễ phép, lịch sự, thì việc các em biết lùi vào bên trong để chừa chỗ cho người vào sau, biết giữ cửa cho người đang chạy đến, biết đợi người bên trong đi ra rồi mình mới bước vào thay vì chạy ào vào khi cửa thang máy mở ra, được coi là manner tốt.


Manner không phải là thứ nói là được. Cha mẹ phải thật sự hiểu những điều đó và làm thường xuyên, một cách rất tự nhiên trước mặt trẻ. Trẻ sẽ theo đó mà bắt chước. Manner là thứ không phân biệt độ tuổi. Bạn làm gương càng sớm bao nhiêu, con lĩnh hội càng tốt bấy nhiêu.



Comments


bottom of page