top of page

Mẹ sẽ quát con mãi chứ?

Hôm trước đi chơi xa về mình rất mệt, đến bữa con lại không ăn. Bình thường không ăn thì thôi, nhưng gần đây con lại có kiểu đòi nằng nặc một thức ăn gì đó, ngậm vào mồm xong nhè ra cho vui. Mình đã cảnh cáo rằng nếu con tiếp tục, con sẽ ra khỏi ghế và không được ăn nữa. Sau khi ra khỏi ghế, một lúc sau con xin vào ăn tiếp, mình đã đồng ý nhưng chỉ ăn được 2 miếng tử tế, con lại tiếp tục nhè rồi đòi lấy thêm chính thức ăn đó ở đĩa của bố mẹ (để nhè tiếp).


Tất nhiên là mình không đồng ý và cơn ăn vạ bắt đầu. Mình đã không thể kiềm chế được nữa và hét vào mặt con. Mình không nhớ chính xác mình đã nói những gì, chỉ nhớ là mình như một cái cống được xả ra, mình hét rất to và nói rất nhiều. Vừa nói mình vừa thấy đứa trẻ trước mặt mình thật đáng ghét. Còn con, chắc chắn cũng đã thấy người phụ nữ trước mặt mình thật đáng ghét. Mình chỉ dừng la mắng khi chồng mình nói: “Em dừng lại đi”.


Mình cảm thấy thật sự bất lực và mệt mỏi. Từ lâu mình đã chấp nhận chuyện ăn hay không là quyền của con, nhưng mình không chuẩn bị tâm lí cho việc con cố tình không nghe lời để thử giới hạn của mình. Mình hoang mang giữa ranh giới cha mẹ ôn hoà và cha mẹ dễ dãi. Mình đã đang ôn hoà hay đang dễ dãi để bây giờ mình nói con lì ra không nghe vậy?


Mải suy nghĩ nên mình không nhận ra mình đã bước qua giới hạn đầu tiên của chính mình là không la hét nạt nộ. Từ sau bữa ăn đó đến hết ngày, mình đã hét lên với con thêm vài lần nữa. Mình chỉ nghĩ rằng mình bực và mệt quá, nhưng sự thật là giới hạn đã bước qua một lần rồi thì những lần tiếp theo sẽ càng dễ dàng hơn.


Nhưng la hét có khiến mình cảm thấy được giải toả tốt hơn và mang mọi thứ trở về trong tầm kiểm soát của mình không? Thật buồn, câu trả lời là KHÔNG. Tất cả những gì mình cảm thấy khi la hét là sự bất lực, căng thẳng, và ghét bỏ (chính con của mình và chính bản thân mình). Con vẫn lì, cộng thêm ghét mẹ. Mà đã ghét thì tại sao phải nghe lời người mình ghét cơ chứ?


Giấc ngủ hôm đó con khó vào giấc hơn, cứ lăn lộn rồi thỉnh thoảng lại khóc gọi mẹ. Trong giấc ngủ con đã lẩm bẩm: “mẹ mắng... mẹ mắng... hông yêu mẹ”.

Mẹ sẽ quát con mãi chứ?

Mình đã làm gì thế này?

...


Lần đầu tiên bước qua giới hạn, mình nhận ra la hét đúng là không những không hiệu quả, mà còn ngay lập tức mang đến những hệ quả tiêu cực: mẹ dễ nổi cáu hơn, con tổn thương, bơ vơ và vẫn không biết đâu là sai, đâu là đúng.


Mình có thể la mắng con hằng ngày, trong 16 năm nữa không?


Mình có cần phải thể hiện quyền lực bằng cách này không?


Trước đây mình chưa từng hét vào mặt con, con có phải đứa trẻ cứng đầu và khó dạy không?


Lâu nay vì mình không la hét nên con là đứa trẻ rất ôn hoà, mình có muốn dần dần đứa trẻ ôn hoà đó cũng la hét khi không vừa ý giống như mẹ của nó không?


Đến khi la mắng không có hiệu quả, mình sẽ chuyển sang hình thức cao hơn là sỉ nhục, đánh đập con hay sao?


Câu trả lời cho tất cả những câu hỏi trên đều là KHÔNG!


Mình không thể!


Mọi người tưởng rằng mình là người mạnh mẽ, thần kinh thép nên mới bình tĩnh được với con suốt thời gian qua. Nhưng kì thực mình là người thần kinh cực yếu. Vì thần kinh yếu nên không thể chịu được cảm giác dằn vặt sau mỗi lần làm con tổn thương và tổn thương chính mình. Nếu không tìm cách khác thì cuộc đời mình sẽ giống như tất cả những bậc cha mẹ luôn trút sự bất lực và tiêu cực của mình vào con. Để rồi khi con cái lớn lên, ngoài sự biết ơn cha mẹ đã cho mình cơm ăn áo mặc và một tâm hồn đầy thương tổn, thì không có một gắn kết tâm hồn nào hết.


Đứa trẻ không thể gắn kết với cha mẹ tội nghiệp thế nào, các bạn biết không? Hãy tưởng tượng một cái cây cần rễ để sống và đứng vững. Cha mẹ chính là bộ rễ đó. Rễ càng to thì cây càng khoẻ, chặt cành này sẽ mọc lại cành khác nhanh chóng. Mất kết nối với bộ rễ thì cây không thể đứng vững, gió to cây sẽ đổ. Đứa trẻ không thể kết nối tâm hồn với cha mẹ là những đứa trẻ bơ vơ giữa cuộc đời, khi bão tố ập đến sẽ luôn phải chống chọi một mình vì không có chỗ quay về cho tâm hồn nương náu.


Vậy thì giữa việc có thể kiểm soát con và việc có thể kết nối với con, cái gì quan trọng hơn?


Mẹ xin lỗi con, mẹ đã sai rồi...

Comments


bottom of page