top of page

Người lớn, đừng vội vàng quá!

Hôm qua mình đã có một hành động sai lầm.

Buổi sáng đi học, như mọi ngày Emma rất hào hứng tự đi giày, tự mặc áo khoác, dù tất nhiên vẫn thường xuyên đi giày trái và loay hoay một hồi lại phải gọi mẹ giúp mặc áo. Việc này đôi khi làm mất rất nhiều thời gian.

Hôm qua một phần vì đã muộn, hai mẹ con lại lỡ hứa với nhau sẽ đi bộ đến trường, nên khi Emma vừa đi chiếc giày đầu tiên bị trái chân, mình đã nói: “Con đi giày trái rồi đấy, con đi lại đi”.

Emma nhìn mình và nói: “Mẹ đi giày cho con ạ”.

Người lớn, đừng vội vàng quá!

Nghe con nói câu này và nhìn ánh mắt lúc con nhìn mình, mình biết là mình vừa làm tổn thương lòng tự trọng của con ghê gớm. Mình nhớ lại những ngày bé thơ, cố gắng mãi mới đi được một bên giày, nhưng mọi người lại cười nhạo mình đi giày trái. Mình nhớ những khi mình bỏ rất nhiều thời gian để hoàn thành một việc gì, nhưng nửa đường lại có người bảo mình sai rồi, hay mình làm chưa đủ tốt, hãy bỏ cuộc hay làm lại đi.

Đã không có làm lại, chỉ có bỏ luôn, hoặc để cho ai đó giỏi hơn làm hộ. Mình là đứa nhạy cảm, dễ tự ái và thiếu nghị lực như thế đấy.

Đáng lẽ mình nên để con đi giày trái, nếu thấy khó chịu, tự con sẽ biết cách đổi lại. Nếu ngã, con sẽ biết là đôi giày có gì đó không ổn.

Hoặc ít ra mình nên đợi con đi xong, khen ngợi nỗ lực của con, rồi mới hỏi: “Con thấy đi thế này ổn chưa? Có cần thay đổi gì không? Con có thấy thoải mái không?” Nếu con không thấy có vấn đề gì, tức là thật sự không có vấn đề gì. Chỉ là đi giày trái và con mới có 2 tuổi thôi. Chẳng có ai 20 tuổi vẫn đi giày trái nên mình vội vàng sửa con rồi làm tổn thương tự trọng và nghị lực của nó lúc này, để làm gì cơ chứ?

Đúng là “điều tốt nhất người lớn có thể làm đôi khi chính là không làm gì cả”.

Comments


bottom of page