top of page

Người lớn đang làm cái quái gì vậy?

Từ nhỏ mình đã không phải đứa trẻ hiền lành. Mình không tự dưng đi gây gổ với người khác, không bao giờ xuống tay trước nhưng chưa một đứa nào cố ý đụng mình mà lành lặn đi về. Mình không tự dưng đi bắt nạt người khác nhưng cũng không ai dám bắt nạt mình. Đến giờ mình vẫn không giấu giếm điều đó, các bạn đều có thể thấy rõ tính cách của mình thể hiện qua từng bài viết.


Đã thế mình còn có cái thói “giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha”. Cách bênh vực của mình cũng chẳng phải là đụng chân đụng tay, chỉ đơn giản là đứng chắn trước mặt những kẻ bắt nạt và nói chúng dừng lại. Đứa nào ở lớp mà bị bắt nạt là mình bảo vệ và bênh vực, dù rất nhiều lần mình bảo vệ xong thì mục tiêu bị bắt nạt chuyển sang mình và chẳng ai dám đứng lên bảo vệ mình cả.


Trừ mẹ của mình.


Mẹ mình chẳng ồn ào. Mọi việc luôn kết thúc gọn ghẽ và đâu ra đấy. Mình chẳng biết mẹ mình cụ thể đã làm gì. Việc duy nhất mình biết rõ là mẹ mình kiểu gì cũng liên tục mắng mình ngu, tự dưng đi ôm rơm dặm bụng cho chúng nó ghét, tại sao không nhịn đi, nhưng sau đấy bằng cách nào đó vẫn khiến không một ai dám bắt nạt mình nữa. Vậy là mình “ngu” cũng có ích đó chứ. Bạn mình không bị bắt nạt nữa và mình cũng vậy.


Mình cứ như thế đến lớn. Mình giải quyết những xung đột trẻ con theo cách của trẻ con, còn mẹ mình đi dẹp những tàn tích theo cách của người lớn. Lặng lẽ, không ồn ào, không dồn đứa trẻ nào vào đường cùng ngõ hẹp, cũng chẳng khiến nhà trường hay ban giám hiệu phải mất uy tín.


Mình biết mẹ mình cũng không phải người hiền lành và dễ kiếm soát cơn tức giận. Nhưng mẹ mình luôn biết đâu là việc của trẻ con, đâu là việc người lớn nên can thiệp và dừng ở đâu là vừa.


Mình từng hỏi các bạn bị bắt nạt rằng tại sao không phản kháng, tại sao không mách ba mẹ. Câu trả lời chung của các bạn ấy luôn là: “Vì ba mẹ biết sẽ mắng cho thêm” hoặc “Ba mẹ biết sẽ đau lòng”. Những đứa trẻ không có ai bảo vệ đúng là tội nghiệp biết bao nhiêu. “Mình có mẹ mình bảo vệ (dù vẫn mắng mình ngu), nên mình sẽ bảo vệ các bạn.” - Đó là suy nghĩ của một đứa trẻ từng gây ra nhiều rắc rối như mình.


Viết đến đây mình muốn nói rằng mình không cổ suý bạo lực, nhưng trẻ con dù đã từng cư xử tệ đến đâu thì cũng vẫn là trẻ con, có từng được nuôi dạy tệ đến đâu thì vẫn còn cả tương lai ở phía trước. Người lớn đừng nhân danh bất cứ điều gì để cướp đi tương lai của những đứa trẻ chỉ vì một sai lầm của chúng khi chưa trưởng thành. Đó không phải là giáo dục. Đó là sự thanh trừng nhân danh bảo vệ con cái. Ai cũng có con. Chúng ta đừng bảo vệ con mình bằng cách làm hại con của người khác.


Tội phạm khi chưa xét xử vẫn được hưởng đầy đủ quyền công dân. Tội phạm nguy hiểm sau cải tạo được trả về cộng đồng còn có quyền thay tên đổi họ để bắt đầu một cuộc sống mới. Vậy thì chúng ta đang làm gì khi nhân danh người lớn, nhân danh chính nghĩa, mà lại lao vào cắn xé những đứa trẻ con, phát tán thông tin cá nhân của chúng tràn lan trên mạng khi chưa biết đúng sai gì như vậy?


Dừng lại đi!

Comentarios


bottom of page