top of page

Nguyên tắc giao tiếp với con

Hôm trước, trên đường đi đón con, mình gặp hai cô cậu thiếu niên chắc khoảng 13-14 tuổi đang ngồi tâm sự, vuốt tóc nhau trong một góc khuất bên hông nhà ai đó. Tự dưng mình giật mình và có chút bối rối khi hình dung ra nếu đó là con gái mình. Mình sẽ phải làm gì, nói gì nhỉ?


Có lẽ là mình sẽ tiếp tục bước đi và coi như không nhìn thấy. Mình không muốn làm con xấu hổ. Khi về nhà, mình sẽ lựa lời hỏi con và gợi ý con lần sau có thể mời bạn về nhà cho lịch sự, thay vì phải ngồi ngoài đường vừa lạnh vừa bụi như thế. Nếu đó là người bạn khác giới con có tình cảm, mình sẽ hướng dẫn chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo và con cần bảo vệ mình bằng những cách nào.


Vừa nghĩ mình lại vừa cười chính mình khi lo xa quá. Tháng này con mình mới sinh nhật 3 tuổi thôi mà! Mình vẫn luôn thế, tay chân thì rảnh nhưng đầu óc không bao giờ nghỉ ngơi. Nếu không có chuyện gì đang trực tiếp diễn ra, mình lại bất giác tưởng tượng đủ thứ tình huống rồi luyện tập cách xử lý trong đầu.


(Thấy các cụ bảo tập thể dục cho não nhiều thì sau này không bị Alzheimer's. Chả biết có phải không) :)))


Có những nguyên tắc giao tiếp với con mà ngay cả trong tình huống bất thình lình nhất, mình cũng kiên quyết giữ vững:


1. Bình thường mình không lộng quyền xúc phạm đồng nghiệp, thì cũng không làm thế với con.


2. Mình không giơ tay đánh đập bạn bè, thì cũng không làm thế với con.


3. Mình lịch sự đối đãi và đối thoại với chồng, thì cũng phải làm thế với con.


4. Mình luôn giữ vững giới hạn cá nhân của mình trước mọi mối quan hệ, thì cũng làm thế với con, dạy con về giới hạn cá nhân và tôn trọng những giới hạn đó của con.


Bởi vì con chính là người tri kỷ nhỏ mà mình sợ mất đi nhất trong cuộc đời này!


Cảm ơn con vì đã đến, em bé mùa thu của mẹ.



Comments


bottom of page