top of page

Những đứa trẻ chỉ ổn khi mẹ chúng ổn

Tôi nhận được câu chuyện của My vào tháng trước. My kể cho tôi những vất vả đã trải qua trong suốt thai kỳ để giữ được em bé, những lần tưởng như gục ngã vì con mới sinh được chẩn đoán phải phẫu thuật lồng ngực ngay từ khi rất nhỏ. My đã rất cố gắng để đứng vững, nhưng mỗi khi nhìn con trong phòng chăm sóc tích cực với hàng đống máy móc cắm trên người, không tránh khỏi có những lúc cô ấy muốn buông xuôi tất cả và rời bỏ thể giới này.


Tôi nói với My: “Chắc hẳn quãng thời gian đó, bạn đã cảm thấy thật khó khăn”!


Câu trả lời của My không nằm ngoài dự đoán. Thay vì oà lên nức nở và thể hiện mình cần được giúp đỡ, My trả lời tôi bằng giọng bình thản:


“Cũng không đến nỗi thế. Tôi chỉ cảm thấy mình yếu đuối thôi. Có rất nhiều hoàn cảnh còn khổ hơn tôi nhưng họ vẫn vượt qua được. Có thể là bản thân tôi chưa đủ tốt để làm một người mẹ. Mẹ nào lại có ý định từ bỏ con mình như tôi cơ chứ”!


My giống với rất nhiều người phụ nữ gửi tâm sự cho tôi trước đó. Họ sẵn sàng phơi bày mọi tình tiết cụ thể của từng câu chuyện, nhưng lại luôn che giấu cảm xúc của mình mỗi khi được hỏi, ngay cả khi tôi không hề biết danh tính thật của họ. Có thể khi đối diện với cảm xúc chính là đối diện với chính mình, nếu ai đó không đủ can đảm thừa nhận những phần tối nhất trong chính họ, họ cũng sẽ không dám đối diện với những cảm xúc ấy.


Những đứa trẻ chỉ ổn khi mẹ chúng ổn.

Không khó hiểu khi một người cố che giấu những cảm xúc tiêu cực. Nó luôn đáng sợ và khiến người ta muốn chạy trốn.


Hệ luỵ lâu dài của việc chạy trốn cảm xúc tiêu cực sẽ là chúng ta mất dần đi sự nhạy cảm để nhận biết cảm xúc tương tự ở người khác, bao gồm cả con mình. Khi bạn đọc đến đây, hãy thử nghĩ lại xem gần đây bạn có cảm thấy con mình thật phiền phức và hay đòi hỏi không? Bạn có gặp vấn đề trong việc đoán biết nhu cầu và tín hiệu cần giúp đỡ của con đằng sau những hành động “phiền phức" ấy không? Nếu có, hãy tự hỏi: bạn có từng chạy trốn cảm xúc tiêu cực của chính mình không?


Nếu bạn chạy trốn nhu cầu được giúp đỡ, lâu dần bạn sẽ không nhận ra dấu hiệu cầu cứu từ người khác, bao gồm cả con bạn.


Nếu bạn chạy trốn nhu cầu được tâm sự, chia sẻ, lâu dần bạn sẽ không còn biết khi nào thì nên lắng nghe người khác thay vì đưa giải pháp, bao gồm cả con bạn.


Nếu bạn chạy trốn nhu cầu được quan tâm, chú ý bởi người thân, lâu dần bạn sẽ cho rằng việc con lôi kéo sự chú ý của bạn là nhõng nhẽo, đáng bị phạt.


Lý do tôi ít khi viết về các cách dạy con “mỳ ăn liền" cũng chính là như vậy. Không sách vở hay công thức nào chính xác bằng linh cảm và sự nhạy bén của người mẹ. Tôi luôn muốn tập trung vào người mẹ thay vì đứa trẻ. Bởi khi người mẹ ổn, tự cô ấy sẽ biết làm gì tiếp theo, điều gì là phù hợp nhất và tốt nhất cho con của cô ấy.


Những ông bố, nếu bạn thấy con mình không ổn, hãy tìm hiểu xem vợ mình có ổn không. Ngay cả khi cô ấy nói không sao, hãy cứ chăm sóc và để mắt tới cô ấy. Đừng chỉ suốt ngày hỏi con thế nào, con làm sao. Hãy chăm sóc vợ bạn thật tốt, chia sẻ và đồng cảm với cô ấy. Cô ấy chỉ có thể chăm sóc tốt một gia đình khi bản thân cô ấy cũng được chăm sóc tử tế.



Comments


bottom of page