top of page

Những ngày đầu mới sinh con

Năm nào cũng vậy, cứ đến khoảng cuối tháng 10, đầu tháng 11 là mình lại bất giác nhớ về những ngày đầu mới sinh con.

Có rất nhiều bài mình viết ở thời điểm đó nhưng không đăng lên, sợ sẽ truyền đi sự tiêu cực, sợ rằng người ta sẽ nhảy vào khuyên bảo, như thể mình vừa không biết nuôi con lại vừa sân si xấu tính. Dưới đây là một bài viết như thế nhưng hôm nay mình quyết định đăng nó lên.


___________

Tháng 11 năm 2018.

Mình ghét việc tất cả mọi người nói con mình giống bố. Dù giống thật hay không thì mình cũng là người đã dùng cả sinh mạng để sinh nó ra, mọi người có thể đừng hoan hỉ đến thế khi con mình “may quá không giống mẹ” được không? Giống mình thì làm sao? Mình què quặt xấu xí hay ngu dốt xấu xa gì?


Mình ghét việc mọi người nói con mình “ghê gớm, đanh đá” chỉ vì nó khóc. Trẻ sơ sinh không nói được thì chẳng khóc? Có đứa nào là không khóc đâu? Mà kể cả nó có ghê gớm, đanh đá thật thì đến lượt người khác nói con mình như thế? Mình biết nhiều câu chỉ là đùa, nhưng nói thật, mình đéo thấy vui.


Mình ghét việc mình vừa đẻ xong nhưng lại không cả dám ngủ ngon, lúc nào cũng chập chờn để còn tỉnh dậy lọ mọ gần chục lần trong đêm, rón rén cho con ăn, cho con ị, làm sao để không ai thức giấc. Mình bị ám ảnh cái câu: “Để bố nó ngủ mai còn đi làm”, dù rõ ràng con không do một mình mình tạo ra. Bố nó đi làm thì ở nhà mình cũng quay cuồng không ngơi nghỉ. Nó như nhát dao đâm vào mình ngay cả khi mình đã kiệt sức.


Mình ghét việc mọi người cứ hỏi những câu như: “Ơ, tại sao em bé này không abc, tại sao em bé này lại xyz nhỉ?” Đéo ai mà biết được tại sao! Biết thì đã không để nó như thế!!! Mà có như thế hay không như thế thì cũng có ảnh hưởng gì? Mọi người hết chuyện để nói à?


Mình ghét việc mọi người thường nhảy vào khuyên bảo, dạy dỗ khi mình không hỏi. Nó khiến mình cảm thấy hình như trong mắt mọi người, mình không đủ tốt, không biết làm mẹ, đến nỗi người khác phải lo lắng, sốt ruột cho con mình khi có một người mẹ như thế.


Mình ghét việc mọi người hay bảo con mình “khổ thân” mỗi khi mình tập cho con thói quen tốt nào đó. Học cái tốt tại sao lại “khổ thân”? Nó là con mình, mình mới là người muốn tốt cho nó nhất, thương yêu nó nhất chứ mình nào muốn hại nó mà mọi người phải thốt lên rằng nó “khổ thân”? Mọi người đang cố chứng tỏ điều gì thế? Rằng mình là người mẹ ác độc hay rằng mọi người thương con mình hơn cả mình?


Mình ghét việc mọi người kể về những hot mom, những cô hàng xóm, những bà chị họ vừa sinh xong đã ăn theo chế độ này kia và về dáng ngay. Nó như một lời ngầm khẳng định rằng ngoại hình của mình bây giờ rất không ổn. Mình phải làm gì đó đi, không được để bản thân như thế. Nhưng mình có thể làm gì khi thời gian ăn một bữa cơm tử tế mình còn chẳng có?


Mình ghét việc phải thức dậy mỗi ngày trong vai trò này. Mình vẫn không chấp nhận được sự thật là mình sẽ không bao giờ quay trở lại cuộc sống như trước đây.

Nếu đến một nơi mình không thấy vui, có thể bỏ về hoặc đến nơi khác.

Nếu gặp một người mình không thích, có thể từ chối gặp lần tiếp theo.

Nếu chán công việc mình đang làm, có thể nghỉ việc hoặc tìm việc khác.

Nhưng không có cách nào để mình không phải làm mẹ nữa. Đó là con đường một chiều mãi mãi không thể quay ngược lại.


Mình chẳng đòi hỏi gì. Mình chỉ xin mọi người hãy để mình được yên thôi, giống như khi mình chưa sinh đứa bé này ra vậy.

Như thế có được không?”

_________

Đã 4 năm trôi qua, nhiều điều mình đã không còn nhớ rõ, nhưng cảm giác hoang mang, chống chếnh, sợ hãi và tuyệt vọng đó vẫn chưa khi nào mình quên. Những câu nói, những hành động dù vô tình hay cố ý của mọi người cũng dễ dàng sát thương những người mới làm mẹ.


Mình đăng bài viết này để gửi đến những cô gái đó một lời đồng cảm rằng mình hiểu những gì họ đang trải qua. Cũng là để động viên họ một điều nghe có vẻ “sáo rỗng” rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi. Hãy cố gắng đi qua từng ngày một. Bạn có thể quay trở về cuộc sống như trước, cũng có thể không. Nhưng chắc chắn quãng đường phía trước khi có con cùng đi sẽ là quãng thời gian ý nghĩa nhất cuộc đời bạn.


Bởi cho dù cả thế giới ghét bạn, vẫn có một người nhỏ xíu đang nằm kế bên yêu bạn.

Rất yêu!



Comments


bottom of page